
ảnh minh họa
"Tốt nghiệp đại học rồi ra trường đi làm, trong khoảng thời gian là sinh viên tôi tập trung cho việc học và làm thêm chỉ mong có thật nhiều tiền mặc dù gia đình thuộc dạng khá giả. Trong suốt khoảng thời gian đó, tôi không một mảnh tình dắt lưng, cứ mải mê công việc, tình cảm dường như là thứ xa xỉ.
Năm nay tôi đã 25 tuổi, mọi người cũng thắc mắc sao mãi đến giờ này mà chưa có bạn gái, nhiều người bằng tuổi tôi thế mà đã có vợ có con, còn tôi thì đơn phương độc mã. Trong vấn đề tình cảm, thường thì tôi không đi tìm kiếm tình yêu, theo tôi thì tình yêu cũng như duyên số, có duyên thì gặp nhau, yêu nhau.
Gặp nàng trong một đám cưới người bạn đại học, với vẻ ngoài hiền lành, xinh đẹp và trẻ hơn cái tuổi 24 rất nhiều. Em đã cuốn hút tôi ngay cái nhìn đầu tiên. Theo tìm hiểu thì nàng hiện là nhân viên tín dụng tại một ngân hàng quốc tế. Tôi đã chủ động làm quen, tạo thiện cảm với nàng với mong muốn chinh phục cũng như muốn em trở thành bạn gái của mình. Sau hơn 2 tháng, bằng đủ mọi cách cũng như tấn công liên tục em đã đồng ý làm bạn gái của tôi.
Thời gian đầu, tình cảm hai đứa rất trong sáng, tôi luôn chăm sóc và chiều em trong mọi chuyện, ít khi nào tôi làm em buồn. Hai đứa thường tâm sự đủ thứ trên đời, bạn bè, cuộc sống cũng như gia đình cho nhau nghe. Quen nhau hơn nửa năm thì tôi cũng dẫn em về nhà chơi, ba mẹ cũng hài lòng về nàng. Vì đây có thể là mối tình đầu tiên nên tôi rất trân trọng nó, yêu em hơn cả bản thân. Nhiều đồng nghiệp cũng thường chọc tôi vậy mà cũng có bạn gái xinh xắn, giỏi giang, tôi càng cảm thấy tự hào và yêu em hơn.

Dường như mọi chuyện không có gì xảy ra khi một lần tình cờ tôi vô tình thấy được hình ảnh một đứa trẻ con trong điện thoại của nàng, lúc tôi hỏi thì thái độ em có vẻ thay đổi cũng như: lúng túng, em nói đó là một người cháu gần nhà, thấy đẹp nên chụp lưu trong điện thoại. Thế nhưng, điều làm tôi bất ngờ nhất là trong một lần chở em về, lúc tôi lên nhà thì có một người phụ nữ đứng hỏi tôi là sao anh không lên nhà với chị và con. Lúc này tôi mới bất ngờ và trả lời rằng tôi chỉ là bạn trai thôi.
Trên đường về nhà, tôi cứ suy nghĩ về lời người phụ nữ đó nói, cứ nghĩ là chắc nhầm bạn gái tôi với một ai đó. Em trẻ trung, thân hình thon gọn, nhí nhảnh đáng yêu như thế làm sao mà có con chứ? Mọi thứ dường như được bỏ qua cho đến một ngày tôi vô tình nói chuyện với một người bạn đại học cũ trên Facebook, người ta nói em đã có con 7 tháng tuổi.

Mọi thứ như sụp đổ dù tôi không thể quên những kỷ niệm về em (Ảnh minh họa).
Tôi đã cảm thấy rất hoang mang và gọi điện thoại với mong muốn làm sáng tỏ mọi chuyện. Hai đứa đã hẹn nhau tại một quán cà phê gần nhà, nói chuyện với em thì em khóc như môt đứa trẻ rồi kể mọi chuyện cho tôi nghe, cuối cùng em cũng thừa nhận. Em đã khóc và xin lỗi rất nhiều, cô ấy muốn kết thúc tình cảm với tôi. Tôi chẳng biết nói gì, rất buồn chỉ biết im lặng. Cả hai đã không gặp nhau một thời gian, tôi không tài nào tập trung làm việc được, mọi thứ dường như sụp đổ. Bây giờ tôi phải làm sao khi lúc nào cũng nghĩ về em, người mà tôi tin tưởng thương yêu biết dường nào..."

Trường có truyền thống về các chương trình học thuật, âm nhạc, thể thao và nghệ thuật.
