Một pha cắt còi tưởng tượng của trọng tài Alkhudhayr Turki, khi cho rằng bóng đá chạm tay hậu vệ U23 Malaysia sau đường căng bóng của Hồng Quân (thực tế, bóng đã tìm trúng mặt), trao cơ hội để Công Phượng thực hiện cú sút phạt hàng rào không tưởng.

Kỹ thuật đá phạt chuẩn mực của Công Phượng - Ảnh: Trần Dũng
Nói là không tưởng, bởi nó vi phạm hàng loạt các nguyên lý và cả nguyên tắc ở những tình huống bóng cố định tương tự.
Điểm đặt bóng cách khung thành U23 Malaysia chừng 23m (dù đáng ra nó phải tầm 30m, nếu trọng tài Turki cho rằng nó chạm tay hậu vệ Malaysia), hơi chếch về cánh trái theo hướng tấn công của U23 Việt Nam, Công Phượng chủ động “xin còi”. Về mặt nguyên tắc, thủ thành Abu Bakar phải lập 4 – 5 cầu thủ làm rào chắn, đồng thời chọn vị trí đứng 3/7 góc xa. Nhưng, có lẽ do chủ quan, chỉ có 3 cầu thủ làm rào và Abu Bakar dù đã chọn góc xa, tuy nhiên, lại đứng hơi cao.
Và, Phượng rất nhanh, thậm chí là có chút lém lỉnh, với chỉ 3 bước chạy đà khi thấy Abu Bakar chưa kịp chuẩn bị, một đường cong được vẽ lên không trung, bóng bay thẳng vào góc chữ A, còn gọi là “góc chết”. Thông thường, khi thủ môn đã bịt góc xa, các chuyên gia đá phạt sẽ chọn góc gần (tức sau rào), bởi bóng qua hàng rào là ăn. Lực cổ chân của Công Phượng không quá mạnh, nhưng chính từ sự thiếu hợp lý của thủ môn U23 Malaysia, đã tôn tạo nên vẻ đẹp của bàn thắng.
Quyết định cắt còi thổi phạt vô lý gây tranh cãi của trọng tài Turki, sự chểnh mảng của thủ môn Abu Bakar, sự lém lỉnh của Công Phượng (từ ăn gian điểm đặt bóng đến động tác ra chân)…, có thể nói là một chuỗi những điều bất hợp lý, nhưng lại rất thường xuyên diễn ra trên sân, đã làm nên một bàn thắng. Và cũng giống như pha vờ ngã đem lại quả penalty đầu tiên (Hồng Quân mở tỷ số), Công Phượng quả là quái kiệt.
Theo xaluan

