Đôi khi những gì vợ cần chỉ là một cái ôm thật chặt
Anh đã từng có một quá khứ ăn chơi trác táng. Đứa con trai độc nhất của gia đình tài phiệt, bố mẹ lo cho anh hết, từ học hành đến nghề nghiệp, anh chỉ việc ngoan ngoãn làm theo. Thời sinh viên, anh nổi bật nhất trường, hầu như ai cũng biết mặt biết tên vì những chiến tích ăn chơi lừng lẫy. Anh đi bar như đi chợ, uống rượu quên tháng ngày và lậm cả vào ma túy đá.
Đón anh từ trại cai nghiện ra, bố không nói không rằng thẳng tay đuổi anh ra khỏi nhà, bắt tự lập. Nhưng cũng nhờ vậy, anh mới gặp được cô. Yêu cô là quãng thời gian anh phấn đấu tu tỉnh nhất, cố gắng làm từng chút một, cố gắng cho cô thấy anh là con người khác trước thế nào. Bạn bè cô, bố mẹ cô khi biết chuyện 2 người một mực ngăn cản. Dù nhà anh vẫn giàu, anh hiện giờ công việc không tồi nhưng quá khứ nghiện ngập ấy vẫn khiến anh đặt bên cô trông thật thấp kém. Có lúc anh từng nản lòng và định từ bỏ nhưng chính cô là người kiên quyết bảo vệ tình yêu đến cùng.

Có lúc anh từng nản lòng và định từ bỏ nhưng chính cô là người kiên quyết bảo vệ tình yêu đến cùng (ảnh minh họa)
Đám cưới diễn ra trong niềm hân hoan vui sướng khôn tả của anh. Có cô làm vợ, anh càng chí thú làm ăn, bỏ qua mọi cám dỗ bên ngoài. Thế nhưng, gia đình mãi mà chưa được nghe tiếng cười con trẻ. Bác sĩ nói rằng khả năng thụ thai của vợ chồng anh không cao do ảnh hưởng từ những năm tháng anh chơi bời nhưng không phải không có khả năng. Bác sĩ khuyên 2 vợ chồng nên thoải mái tinh thần, sống vui vẻ, đừng lo nghĩ rồi cái gì đến sẽ đến.
Nghe lời bác sĩ, hai vợ chồng tận dụng 1 năm đầu bên nhau cho những chuyến du lịch, chuyến phượt và cả những trò chơi mạo hiểm. Anh và cô hưởng thụ cuộc sống một cách cao nhất, thử tất cả những gì chưa thử và luôn giữ bản thân khỏi suy nghĩ mông lung. Thế nhưng chơi chán rồi về đến nhà, mỗi người lại có nỗi niềm riêng chẳng dám nói cùng nhau. Năm thứ 2 và 3, hai người tìm mọi chỗ chữa trị, dùng từ thuốc Tây sang thuốc Nam, đến cả thụ tinh nhân tạo cũng thử nhưng làm mọi cách, que khám thai vẫn chỉ báo 1 vạch.
Giờ là năm thứ 4 nên vợ nên chồng, anh lại nản lòng. Có nên giải thoát cho cô không? Cô thừa sức kiếm được người khác tốt hơn anh và nhất là cho cô được làm mẹ. Anh đốt hết điếu này đến điếu khác, hết 2 bao thuốc thì trời cũng hửng sáng.
Sau hôm ấy, anh đối xử với cô thật khác. Anh không quan tâm, cũng không chăm sóc, luôn kiếm cớ bận việc để ở lại công ty. Cô đề nghị nói chuyện anh chỉ lảng tránh, cô đến công ty tìm, anh nhờ đồng nghiệp nói dối là đi vắng. Anh trở lại bar, chẳng phải vì vui thích gì, chỉ để cho cô thấy anh lại trở lại quá khứ ngày trước. Tin anh đổ đốn lan ra nhanh chóng, bố mẹ cô đến tận nơi hỏi cho ra nhẽ. Anh cố tình nói năng hỗn hào, họ đùng đùng nổi giận đòi đón cô về nhà. Cô đi theo, trước khi lên xe quay lại nhìn anh với ánh mắt tràn đầy vẻ thất vọng. Anh biết mình làm cô tổn thương nhưng chỉ có thể cô mới dứt khoát từ bỏ anh.

Anh nghĩ để cô đến với một vòng tay khác cô sẽ hạnh phúc hơn (ảnh minh họa)
Còn lại một mình, anh không buồn ăn uống, ngồi mãi trên phòng. Anh xem lại từng bức ảnh 2 vợ chồng bên nhau, đi du lịch, đi leo núi, lúc nào cô cũng nở nụ cười rạng rỡ. Giọt nước mắt nóng hổi lăn trên má anh, nếu anh không thể làm tròn bổn phận người chồng với cô thì anh chẳng xứng đáng với tình cảm và cuộc hôn nhân này.
Anh ngồi trên bàn, đặt bút viết 3 chữ Đơn ly hôn. Bỗng một vòng tay bất ngờ ôm lấy anh từ phía sau, anh giật mình đến đánh rơi cái bút trên tay.
- Sao em lại về đây?
- Nhà em thì em về.
- Em cũng biết hết mọi chuyện rồi
- Chuyện gì? Chuyện anh vào bar chỉ uống nước lọc hay chuyện anh nhờ đồng nghiệp nói đi vắng rồi trốn ở cầu thang thoát hiểm?
Cô tựa vào cằm anh, nhìn lá đơn đang viết dở trên bàn, thở dài:
- Đừng cố làm gì ngu ngốc một mình nữa có được không?
- Anh không thể làm tròn bổn phần 1 người chồng, không thể mang đến cho em mọi thứ em cần. Ở bên anh em không thể được hạnh phúc!
- Em hạnh phúc không bản thân em biết rõ hơn anh! Bổn phận 1 người chồng ư? Đôi khi những gì vợ cần chỉ là một cái ôm từ đằng sau thật chặt thôi chồng ạ! Chồng làm được chứ?
Lại một lần nữa, anh nản lòng còn cô vẫn kiên quyết không từ bỏ. Anh nói yêu cô nhiều, yêu cô đậm sâu nhưng chính cô mới là người luôn hướng về anh mà kéo lại. Bổn phận người chồng mà anh nghĩ không phải chỉ ở chuyện con cái, không phải chỉ là bản lĩnh người đàn ông mà là ở cái mạnh mẽ, dứt khoát không buông bỏ người phụ nữ của cuộc đời mình. Phụ nữ khi cần sẽ cố chấp không thua bất cứ ai. Điều quan trọng là cô ấy có người đàn ông khác bên cạnh cũng cố chấp đến cùng như thế.

