Nhân thế phù sinh mấy đoạn dài.
Bước chân mỏi gió phủ sương vai.
Có khi lặng tiếng nghe tim thở
Mới biết trong mình vẫn có mai.
Đừng hỏi vì sao đời trắc trở,
Mây còn che núi, huống chi aìn
Vết đau nếu biết nhìn cho thẳng,
Ắt hóa trầm hương giữa kiếp này.
Ngồi xuống bên thềm nghe nắng cũ,
Một hơi thở nhẹ đủ an bài.
Qua bao dâu bể không cần nói,
Tâm đã yên rồi – gió cũng phai.
Article sourced from BLOGRADIO.
Original source can be found here: https://blogradio.vn/ngoi-giua-ngay-yen-nw249899.html