Ngày ba bỏ nhà đi theo người phụ nữ khác có lẽ là ngày đen tối nhất trong cuộc đời mẹ con mình. Mẹ tuy cứng rắn, nhưng ba đi rồi, mẹ như mất hết hồn vía.

ảnh minh họa
Mẹ nằm vùi suốt mấy ngày, không thiết ăn uống, lúc nào mẹ cũng lảm nhảm “để mẹ chết đi”. Mười mấy tuổi đầu, mất ba đối với con là nỗi đau tưởng chừng không thể vượt qua, nhưng khi thấy mẹ mất hết phương hướng, con đành gượng dậy để mẹ có thể dựa vào con.
Một tháng trôi qua, nỗi đau của mẹ vẫn chưa nguôi. Lúc nào mẹ cũng thẫn thờ, làm trước quên sau. Đang nấu cơm, nghe tiếng xe quen, mẹ lao ra cửa để rồi ngồi phịch giữa nhà ôm mặt khóc, bỏ mặc chảo cá khét đen. Đêm, mẹ thao thức chờ tiếng còi xe quen thuộc, chờ ba gọi cửa… Có lúc, mẹ ôm ghì lấy con, nức nở, mẹ xin lỗi vì đã không giữ được ba cho con. Có lúc mẹ đi làm về lại uống say mèm, điều chưa từng xảy ra trước đây. Con hốt hoảng dìu mẹ vào nhà. Nhìn mặt con, bỗng dưng mẹ xô bật ra, gào thét: “Mày đi đi, đừng giả bộ tốt, rồi mày cũng giống ba mày thôi, đồ phản bội”. Tim con như có ai cầm dao đâm vào, tứa máu. Tại sao phải khổ thế mẹ ơi?
Con đi học nhưng lúc nào cũng nơm nớp lo không biết mẹ có xảy ra chuyện gì không. Hôm nay mẹ có tỉnh táo khi về nhà? Con tranh thủ học bài ngay tại lớp để gánh phần đi chợ, nấu cơm, đỡ đần việc nhà để mẹ được rảnh tay, để mẹ cảm nhận được con vẫn đang ở cạnh mẹ, yêu thương và chăm sóc mẹ thay cả phần của ba. Bạn của mẹ ghé thăm, khen con đảm đang, hiếu thảo. Mẹ cáu bẳn: “Nó giống cha y chang từ khuôn mặt tới tính tình, rồi cũng sẽ bỏ tôi mà đi”. Con không dám khóc, nhưng lòng nghe rất đau. Mẹ không còn tin ba, thương ba, lẽ nào không tin cả con, ghét cả con?
Con biết, mẹ đã mất tất cả khi không còn ba bên cạnh, nhưng cũng đừng vì thế mà mất niềm tin vào bản thân, tuyệt vọng khi nhìn về tương lai. Thời gian sẽ chữa lành vết thương trong tim mẹ, những chênh chao đổ vỡ hôm nay rồi sẽ qua đi. Quan trọng là, con luôn ở bên cạnh mẹ, cùng mẹ đối mặt với tất cả. Chỉ xin mẹ hãy tin con, đừng ghét bỏ con. Mẹ con mình sẽ cùng làm lại từ đầu.

