Cưới nhau 4 năm, vợ không sinh được con anh lại đến tìm tôi để nhận lại đứa con anh đã từng bắt tôi phá bỏ…
ảnh minh họa
Yêu nhau, cũng hứa hẹn nhiều, nhưng khi biết tôi có thai anh nằng nặc bắt tôi đi phá, anh đưa cho tôi một khoản tiền và nói tự vào bệnh viện giải quyết cái thai. Tôi không đồng ý, vì nghĩ đứa trẻ không có tội gì, nó dù sao cũng là kết quả tình yêu giữa tôi và anh. Tôi mong đến một ngày anh nghĩ lại và cho tôi một danh phận, cho con một mái ấm gia đình, nhưng anh đã không nghĩ lại, anh bỏ mặc mẹ con tôi đi lấy con gái của một gia đình giàu có khi tôi vừa sinh được một tháng.
Sợ tôi đến tìm anh, làm phiền cuộc sống và ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình mình, trước khi cưới anh còn đến gặp tôi để khẳng định rõ mối quan hệ của chúng tôi đã chấm hết, anh nói tôi bỏ cái thai nhưng tôi không đồng ý mà cố tình đẻ nó ra thì tự nuôi, đừng trông chờ gì ở anh. Anh cũng coi như không có đứa con này tồn tại.
Đau đớn, tôi nuốt nước mắt vào trong và cố gắng làm việc để kiếm đủ tiền nuôi con mà không bao giờ phải nhờ vào sự giúp đỡ của anh. Bẵng đi 4 năm trời, anh lại đến tìm gặp tôi nói lời xin lỗi và mong được nhận con, chăm sóc cho con. Anh nói, anh ân hận vì những việc làm ngày xưa của mình, và bây giờ muốn chuộc lỗi lầm với mẹ con tôi.
Nhưng sâu xa hơn thì không phải như vậy, anh chủ động đến tìm gặp tôi sau 4 năm chỉ đơn giản là vì cưới vợ đã 4 năm, nhưng vợ anh không thể sinh được con. Anh nói, hai người đã chạy chữa khắp nơi nhưng vẫn chưa có kết quả, vì vợ anh bị buồng trứng đa nang.
Anh nói, bây giờ anh không thể cưới tôi, vì anh không thể ly dị với vợ trong lúc này, nhưng anh có thể thường xuyên đến và chăm sóc mẹ con tôi, đưa mẹ con tôi đi chơi và chu cấp tiền hàng tháng để tôi nuôi con.
Không giấu gì các anh, chị, giận anh, coi thường anh nhưng trong thâm tâm mình tôi vẫn mong có một ngày con tôi được nhận bố, tôi cũng không có quyền gì để tước đi quyền làm cha của anh đối với con mình. Nhưng tôi cứ nghĩ, giá như vợ anh may mắn sinh được con như những người phụ nữ khác, thì liệu rằng anh có đến tìm mẹ con tôi nữa không?. Và nếu như thực sự yêu thương con, thì tại sao anh lại bắt tôi phá bỏ cái thai khi con tôi chưa hình thành.
Tôi rất cần một lời khuyên, có nên đồng ý để anh nhận con và qua lại chăm sóc cháu hay không?.