Sau tất cả chúng ta cũng buông rồi
Tôi của những ngày sau này sẽ chắc chắn hạnh phúc, mỗi người bước tiếp con đường mà mình lựa chọn, nhìn anh hạnh phúc tôi vui nhưng niềm vui ấy luôn chờ trực nước mắt tôi không hiểu vì sao. Vì cảm thấy yếu đuối hay ghen tị với anh, vì anh có được hạnh phúc sau đó còn tôi thì không ư.
Sau chia tay tôi luôn nghĩ mình chắc chắn sẽ gặp người tốt hơn, yêu thương mình nhiều hơn cả anh gấp ngàn lần, luôn suy nghĩ tích cực rồi một ngày nào đó tôi khẳng định rằng bản thân sẽ gặp đúng người cần gặp và hiển nhiên sẽ hạnh phúc hơn cả anh.
Tôi luôn cố gắng cho tương lai, phấn đấu vì mục tiêu sống của mình mà không hề lăn tăn về anh chút nào cả. Tôi tin vào quyết định của mình ngày hôm đó, tôi luôn tin vào cái gọi là ngày mai tươi sáng.
Hôm nay trời Sài Gòn khá lạnh, trên chiếc xe máy một mình phóng đi trong buổi sáng lạnh giá tôi cảm thấy bản thân không thể yếu đuối hơn lúc nào nữa. Lạnh, cảm giác lạnh, rất lạnh là thật nhưng dù có lạnh cũng phải phóng xe về một mình thôi. Tôi sẽ tự choàng khăn, tự đeo găng tay vào giữ ấm như để giữ ấm chính trái tim của mình vậy.
Cảm giác run rẩy nhưng bình thản như lúc một năm sau gặp lại anh để khẳng định rằng cả hai đã chia tay. Anh vẫn đồng ý gặp lại, nhưng lúc này đã khác, tôi choàng tay ôm anh nhưng anh không phản kháng nếu như ngày xưa thì anh sẽ nắm chặt tay tôi.
Bước vào quán, bình thường chúng tôi sẽ chọn một nơi cho cả hai thoải mái, nhưng hôm nay thật khác, anh chọn một góc ngoài cùng. Ngồi một lúc sau, tôi nhìn anh và anh nhìn tôi nhưng ánh mắt đã khác lạ quá nhiều, vì trong ánh mắt anh bây giờ đã có người khác, trong tim anh đã đầy đủ cho tình cảm mới.
Tôi nhìn ánh mắt cười nhưng nụ cười ấy không dành cho tôi nữa, nụ cười của hai người bạn. Anh xem tôi bây giờ là hai người bạn. Tôi hỏi anh, đã đến mức độ nào rồi anh, hai người đã nắm tay nhau chưa anh? Anh bảo rồi. Tôi cười, rồi sau đó tôi im lặng.
Tôi cầm điện thoại của anh lên, tôi không tin rằng sự thật anh đã quên mình. Tôi hiển nhiên vào mục tin nhắn để xem, và giờ tôi tin chắc điều đó là sự thật. Dòng tin nhắn của anh và cô gái ấy thân mật. Tôi không khóc như thường lệ, chắc chắn nếu như lúc nào khác tôi sẽ òa lên rồi nức nở, tôi cũng chẳng hiểu vì sao lúc đó tôi bình tĩnh đến vậy, vì chắc là bản thân tôi cố chấp nên đã cứng đầu như vậy cứ cố để biết việc mà bản thân không nên biết.
Tôi đã khóc, khóc rất nhiều đấy, tôi thương anh sau những ngày cố gắng nhưng tôi cố chấp từ bỏ đến khi nhìn lại thì đến lúc anh từ bỏ tôi. Vậy là tôi bảo anh đưa em về lấy xe anh nhé, thế rồi chia tay. Lại tiếp tục phóng xe một mình về đến nhà. Đoạn đường về thật xa, tôi không nhìn lại chỉ tiếc cho bản thân đã không mạnh mẽ hơn, đã để anh nhìn thấy mình yếu lòng, đã níu kéo những gì không thể.
Sau tất cả tôi chỉ muốn nói “Anh hạnh phúc nhé, mong gia đình nhỏ của anh luôn ngập tràn tiếng cười. Chắc chắn em sẽ mỉm cười hạnh phúc với người em lựa chọn sau này. Cảm ơn anh vì tất cả những gì đã qua, cảm ơn về tất thảy những ngày tháng năm bên nhau”.
Tôi nhận ra sau những ngày tháng ấy, bản thân tốt đẹp hơn. Tôi mỉm cười cho qua những người không nghiêm túc với tôi, ai đến rồi đi nhưng một cơn gió.
Article sourced from BLOGRADIO.
Original source can be found here: https://blogradio.vn/sau-tat-ca-chung-ta-cung-buong-roi-nw230418.html