Sao em cứ buồn mãi vậy?
Em thừa biết chả ai có thể yêu thương nổi một cô gái lúc nào cũng ủ rũ, buồn bã. Họ sẽ bị thu hút bởi những cô gái vui vẻ, đáng yêu và hay cười. Em thì không có điều đó. I’m a sad girl..
Có người nói với em, rằng em cười rất xinh, cảm giác những người xung quanh có thể vui lây. Lúc đó em chỉ cười trừ, tự nhủ sẽ cười thật nhiều….Nhưng em không phải là kiểu người mà buồn nhưng vẫn cố cười. Em sống thật với cảm xúc của mình. Vui thì cười, buồn thì khóc. Đơn giản thế thôi!
Nó hỏi vì sao em buồn? Lúc đó em chỉ cười. Không phải em không biết vì sao mình buồn.Em chỉ cảm thấy nên giữ trong lòng, em không muốn làm phiền đến ai cả, em biết họ còn có nhiều việc phải lo hơn, nhiều việc khiến họ bận tâm hơn.
Buồn vì hôm nay trời mưa thì có đáng để được gọi là buồn không? Buồn vì nhớ ra hình như hôm nay mình chưa cười thì có thể gọi là buồn không? Buồn vì hôm nay bắt gặp nụ cười của ai đó, nó đẹp lắm, nhưng không dành cho mình, đấy chắc được gọi là buồn rồi…
Kệ vậy, ai mà chẳng có chuyện buồn chứ. Rồi em sẽ sớm tìm được niềm vui thôi, tìm được người cho em hy vọng, là người khiến em cười mỗi ngày. Dù biết là sẽ phải chờ rất lâu, nhưng em vẫn sẽ đợi, đợi ai đó…
Article sourced from VIETGIAITRI.