Lưng chừng mùa nắng cũ
Nắng sân trường, thứ mang dư vị tuyệt diệu của thời thanh xuân, luôn ấm áp, rực rỡ như chính những ngày tháng tươi đẹp ta đã trải qua. Mỗi buổi sáng, khi những bước chân lặng lẽ đặt trên sân trường nơi nắng rải vàng bên thềm, lòng chợt rung lên bởi những cảm xúc kỳ lạ. Nắng không chỉ là ánh sáng, mà còn là chứng nhân cho một thời tuổi trẻ rực rỡ, nơi những ước mơ được viết vội trên trang vở, nơi những nụ cười trong veo chưa từng vướng bụi trưởng thành.
Nắng sớm len qua từng tán bằng lăng trước dãy nhà mới, rắc những vệt sáng li ti trên vai áo trắng, trong veo như ánh mắt ai vừa lướt qua rồi vội vã ngoảnh đi. Cơn gió đầu ngày khẽ lay động những tán lá, để nắng vỡ ra thành muôn mảnh, lấp lánh trên những mái đầu đang rảo bước vào lớp. Trưa đến, nắng chói chang trên sân trường, rọi xuống những ô cửa lớp, nơi có những mái đầu đang tựa vào cánh tay, để ánh sáng tràn lên từng trang giấy còn dang dở. Những dãy nhà cổ kính trầm mặc dưới cái nắng hanh hao, nơi có những ô cửa lớp mở rộng đón gió, có ai đó gục đầu xuống bàn để ánh sáng tràn lên từng trang sách còn dang dở. Chiều về, khi nhưng hơi thở êm dịu và nồng nàn cuối cùng của mặt trời còn sót lại, nắng nghiêng nghiêng rơi trước hiên nhà, trên những nhành hoa sữa- trong trẻo và dịu dàng.
Nắng sân trường không chỉ soi sáng những dãy phòng học, mà còn là chứng nhân cho bao câu chuyện vụn vặt của một thời trẻ dại. Là những buổi bình minh, nắng nhẹ vương trên mái tóc ai đó, vàng óng như kẹo. Là những ngày nắng xiên qua ô cửa lớp, rọi xuống trang vở, nơi những dòng chữ nguệch ngoạc về ước mơ, về hoài bão. Là những buổi chiều tà, khi mặt trời sắp khuất sau những dãy nhà, nắng vẫn cố chấp ở lại, phản chiếu trên kính cửa sổ, trên ô bàn cũ kỹ, trên những bóng lưng rời đi trong sự luyến tiếc.
Và có lẽ ai trong chúng ta cũng từng có một khoảnh khắc như thế, một buổi chiều nắng vàng rơi đầy trên sân trường, ta đứng lặng nhìn theo bóng dáng ai đó khuất dần sau hàng cây. Trong khoảnh khắc ấy, bỗng thấy tim mình đập lệch đi một nhịp, vừa ngỡ ngàng, vừa bồi hồi khó tả. Có thể đó chỉ là một thoáng rung động mơ hồ, như làn gió nhẹ thoáng qua giữa mùa hạ, nhưng cũng đủ để ta nhớ mãi. Nắng vẫn ở đó, rực rỡ, ấm áp và dịu dàng, như đang chứng kiến những tâm tư chưa kịp gọi tên, những cảm xúc đầu đời trong veo mà thời gian dù trôi qua bao lâu cũng không thể làm phai nhạt.
Nắng sân trường vẫn ở đó, ngày qua ngày chứng kiến những câu chuyện tuổi trẻ. Một ngày nào đó, khi không còn khoác lên mình bộ đồng phục nữa, khi những ngày tháng miệt mài trên giảng đường đã trở thành quá khứ, có lẽ nắng vẫn sẽ tiếp tục rơi trên sân trường như thế. Chúng ta vẫn ở đây, nhưng lòng chợt chùng xuống khi nghĩ về ngày mai. Thời gian chẳng chờ đợi ai, ta vội vã lớn, để rồi ngoảnh lại, chỉ còn hoa rơi phủ kín lối, chúng ta- mỗi người một hướng, mang theo những hoài niệm chẳng thể gọi tên.
Nhưng dù có đi đến đâu, chỉ cần một buổi chiều nắng trải vàng trên sân bóng, một tia sáng lấp lánh qua ô cửa lớp, ta sẽ biết rằng thanh xuân năm ấy chưa từng mất đi, có lẽ, mảnh sáng ấy chỉ lặng lẽ nằm gọn một góc trong tâm khảm của mình, chưa từng phai mờ.
Article sourced from BLOGRADIO.
Original source can be found here: https://blogradio.vn/lung-chung-mua-nang-cu-nw249447.html