Hoài bão
Có những buổi chiều tan học, sân trường không còn tiếng cười rộn rã. Chỉ còn lại vài chiếc lá khô lăn nhẹ trên nền gạch, vài bước chân chậm rãi và những ánh mắt nhìn xa xăm hơn cả con đường phía trước. Ở đâu đó trong khoảng lặng ấy, những hoài bão bắt đầu lớn lên.
Hoài bão của những đứa học sinh không phải lúc nào cũng rực rỡ như người ta vẫn tưởng. Nó không phải chỉ là những câu trả lời thật to khi được hỏi “sau này em muốn làm gì”. Nhiều khi, hoài bão chỉ đơn giản là một ước mơ nhỏ bé được cất giấu trong lòng như mong mẹ đỡ vất vả hơn, như mong cha thôi nhăn mặt khi nhìn vào cuốn sổ chi tiêu cuối tháng, như mong một ngày nào đó được đứng trên bục giảng, khoác áo blouse trắng hay bước lên chuyến xe rời khỏi làng quê nghèo.
Những đứa học sinh ấy lớn lên bằng những giấc mơ rất thật. Lớn lên bằng những buổi tối học bài dưới ánh đèn vàng yếu ớt. Lớn lên bằng những lần bị điểm kém mà vẫn lặng lẽ tự nhủ: “Mình phải cố hơn nữa.”
Có đứa từng khóc vì không đủ tiền mua sách mới. Có đứa từng giấu tờ giấy báo đóng học phí vào tận đáy cặp. Có đứa từng thấy bạn bè khoe ước mơ đi du học, còn mình chỉ dám mơ có một công việc ổn định. Nhưng chính từ những thiếu thốn ấy, hoài bão trở nên mạnh mẽ hơn. Bởi hoài bão không sinh ra trong sự đủ đầy. Nó được tôi luyện trong những ngày tưởng chừng như muốn bỏ cuộc.
Có những lúc, các em cảm thấy mình quá nhỏ bé trước thế giới rộng lớn. Điểm số không như mong đợi. Áp lực từ gia đình. Sự so sánh vô tình từ bạn bè. Những lời nói tưởng nhẹ mà lại nặng như đá. Thế nhưng, sâu thẳm trong tim mỗi đứa trẻ vẫn có một ngọn lửa. Một ngọn lửa không ồn ào. Không chói sáng ngay lập tức. Nhưng âm thầm cháy. Ngọn lửa ấy khiến các em thức dậy sớm hơn một chút. Làm thêm một bài tập khó. Đứng dậy sau một lần vấp ngã.
Có thể hôm nay các em chưa phải là người giỏi nhất. Nhưng các em đang là người không bỏ cuộc. Và đôi khi, điều kỳ diệu của hoài bão chính là như vậy. Nó không biến một đứa trẻ thành thiên tài chỉ sau một đêm. Nó chỉ khiến các em tiếp tục bước đi… dù chậm.
Rồi một ngày nào đó, những đứa học sinh từng ngồi ở cuối lớp, từng lặng lẽ ghi chép, từng bị gọi tên vì chưa thuộc bài… sẽ trở thành những con người rất khác. Các em sẽ đứng giữa cuộc đời rộng lớn. Nhìn lại sân trường cũ. Nhìn lại chính mình của ngày xưa. Và hiểu rằng: Hoài bão không phải là một giấc mơ xa vời. Hoài bão là hành trình kiên trì đi qua những ngày rất bình thường.
Có thể không ai nhớ những lần các em cố gắng. Nhưng chính các em sẽ nhớ. Nhớ cảm giác tim đập mạnh khi nhận kết quả thi. Nhớ những đêm thức trắng trước kỳ kiểm tra. Nhớ khoảnh khắc đầu tiên nhận được thành quả do chính mình tạo ra. Hoài bão không làm cho cuộc đời dễ dàng hơn. Nhưng nó làm cho cuộc đời có ý nghĩa hơn.
Và ở đâu đó trong mỗi sân trường, mỗi lớp học, mỗi góc bàn quen thuộc… vẫn đang có những vì sao nhỏ lặng lẽ tỏa sáng. Đó chính là những đứa học sinh. Những con người đang lớn lên từng ngày bằng ước mơ của mình.
Bạn đang tìm dịch vụ về Tiệm rượu?
Tiệm rượu với đầy đủ các lựa chọn về rượu, bia nhiều nhất tại vùng Springvale
Article sourced from BLOGRADIO.
Original source can be found here: https://blogradio.vn/hoai-bao-nw250067.html