Anh à, hết yêu rồi cứ nói
ảnh minh họa
Nhanh thật đấy mới đó mà đã ba năm rồi. Giờ đây, anh vẫn yêu em, sau cái ngày đó anh cũng không bỏ rơi em. Nhưng em biết tình cảm mình đã không còn nguyên vẹn nữa. Những dòng tin nhắn gửi đi không có hồi âm, những cuộc gọi nhỡ không có trả lời. Em biết anh vô tâm lắm. Lúc mới yêu, em tưởng tượng rằng mình sẽ hân hoan cùng anh trong những ngày lễ ngày hội.Nhưng em đã nhầm, em biết anh vô tâm nhưng không nghĩ lại đến cấp độ ấy.
Ngày lễ, nhìn lũ bạn được người yêu đưa đón hẹn hò và còn cả những món quà. Dù giá trị nó không lớn nhưng nó là niềm an ủi của bao cô gái! Khi bạn hỏi đến bạn trai tặng quà gì cậu nào? Em bối rối gượng cười trả lời bạn trai mình ở xa nên anh ý chỉ nhắn tin rồi gọi điện chúc mình thôi. Rồi đêm đến nước mắt em lăn dài ướt gối, tự an ủi mình rằng anh ở xa, mình không nên đòi hỏi anh quá nhiều cho mình. Em cố bao biện cho tất cả nhưng trong ba năm yêu em anh đã thể hiện tình yêu đó ra sao? Một mình em lang thang, bơ vơ trong những ngày lễ cho dù anh có ở gần hay ở xa em.
Vậy đó, em ghét ngày lễ nhìn những cặp đôi hẹn hò mà lòng chua xót, nhìn đứa bạn được người yêu quan tâm, yêu thương, em lại ghen tị với tình yêu của họ. Thậm chí vừa rồi sinh nhật em, hai đứa hai đứa cãi vã rồi im lặng không nói chuyện, mọi người gửi lời chúc mừng sinh nhật em, em đã mong ngóng rằng anh sẽ gọi cho em. Nhưng ôm hi vọng chờ đợi đến hết ngày sinh nhật anh cũng không gọi. Ngày đó em đã khóc rất nhiều và cũng suy nghĩ rất nhiều sẽ không liên lạc cùng anh nữa nhưng em không làm được.
Chỉ cần anh ấy chủ động gọi điện cho em, em bỏ qua mọi giận hờn trước đó cùng anh vui vẻ. Mọi người khuyên em sao em phải luỵ đến vậy, anh ta có xứng đáng để em phải hi sinh nhiều đến như vậy không? Em không nói gì vì em biết mọi người không có nói sai nhưng em yêu anh ấy, chỉ vì yêu anh ấy mà thôi! Giờ đây khoảng cách giữa anh và em ngày càng xa. Anh có thời gian cho mọi người xung quanh, cho những cuộc vui chè chén cùng bạn bè,… Nhưng thời gian cho mẹ lại không có. Anh tranh thủ thời gian để thích những bức ảnh, trạng thái, trả lời những bình luận, những mẩu tin nhắn của bạn bè. Mà những dòng tin nhắn em gửi đi chỉ hiện thông báo đã xem.
Ngày hôm nay cũng vậy những cuộc gọi không có hồi âm, những dòng tin nhắn không có trả lời. Anh nói em nghe em phải làm sao? Thà anh nói tất cả em cũng sẽ chịu đựng được mà đừng dày vò tinh thần em như vậy! Anh nói anh yêu em mà đối xử với em như vậy à. Thứ em cần là tình yêu chứ không phải sự thương hại hay trách nhiệm. Hết yêu rồi anh cứ nói, việc gì phải dày vò em như vậy. Tình cảm đã nhạt đến như này còn miễn cưỡng nhau nữa làm gì! Anh hãy cứ vui bên bạn bè, bên những cuộc vui chè chén đến đêm…
Rồi anh sẽ mất người con gái yêu anh. Em biết anh sẽ chẳng đọc được những dòng chữ này đâu. Có đọc được thì đối với người vô tâm, vô tình như anh thì chút đó đâu có gì. Từ giờ em sẽ tự yêu lấy bản thân em thôi. Em mệt mỏi vì phải chờ đợi, phải chạy theo những yêu thương vồn vã mà thực chất nó đem lại chỉ có nỗi đau và những giọt nước mắt hằng đêm.
Article sourced from XALUAN.