Xin lỗi! Tôi chẳng thèm cướp chồng của chị!
Tôi gặp anh trong một quán cà phê khi cả hai người cùng ngồi tranh một bàn với nhau vì quán đông khách. Tôi lại đang cần sử dụng wifi để làm việc nên tôi không thể đi quán khác, đành ngồi luôn đó. Còn anh thì bất chấp và cũng ngồi ngay tại đó mà gọi đồ uống. Vì bận việc nên tôi cũng không thèm quan tâm xem người đối diện làm gì.
Đây là quán quen nên tôi hay đến ngồi làm việc nếu không muốn ở cơ quan và thường xuyên gặp anh ngồi đó. Từ đó anh hay bắt chuyện với tôi và dần trở nên thân thiết với nhau. Nói chuyện với anh mới biết anh cũng gần cơ quan tôi làm việc, thỉnh thoảng anh vẫn mời tôi đi cà phê nói chuyện như hai người bạn bình thường.
Anh lịch lãm, đẹp trai, nụ cười tỏa nắng, có sức lôi cuốn đặc biệt với những người phụ nữ xung quanh. Anh bảo, anh thấy tôi đặc biệt “chưa bao giờ anh lại gặp một người con gái lạnh lùng mà lại cuốn hút đến vậy”, tôi cười, thầm nghĩ chẳng lẽ mình lạnh lùng quá nên mãi không có người yêu sao?
Trái tim tôi bắt đầu rung rinh khi anh nói lời yêu.
Phải công nhận rằng, anh làm cho trái tim băng giá của tôi rung rinh kể từ sau khi chia tay mối tình đầu của mình năm nhất đại học. Tôi hay nói chuyện với anh, những lúc không ở bên anh hình bóng anh cứ len lỏi vào trong tâm trí tôi từ lúc nào không hay. Nhưng qua Facebook tôi biết anh đã có gia đình, vợ anh ở nhà nội trợ và chăm lo cho hai đứa con. Và điều này anh không hề nói với tôi, nhưng tôi mặc kệ vì tôi nghĩ mình chẳng làm gì ảnh hưởng đếngia đình anh.
Tôi sớm thành đạt trong công việc khi mới ở tuối 27 đã lên chức trưởng phòng của một công ty lớn, ngoại hình khá và có duyên, có nhiều người theo đuổi nhưng tôi lại chẳng tìm được đối tượng phù hợp với mình. Mặc dù có tình cảm với anh nhưng anh là người đã có vợ nên tôi cũng giấu kín.
Một ngày anh thú nhận rằng, anh có tình cảm với tôi, tôi cũng không bất ngờ lắm bởi tôi nhận ra dấu hiệu tình cảm của anh với tôi từ trước. Tôi chỉ khéo khước từ “Xin lỗi, anh đã có gia đình rồi, em không muốn anh là kẻ hai lòng”. Anh đanh mặt lại sau câu nói của tôi và bảo “Anh biết, nhưng anh không làm chủ được con tim mình khi bên cạnh em”. Tôi rất khó xử, một mặt tôi cũng thầm yêu anh, một mặt thì anh đã có vợ con rồi. Tôi vẫn khuyên anh hãy quan tâm và chu đáo với vợ con hơn, đừng để mang tiếng xấu bên ngoài, miệng lưỡi thế gian đáng sợ lắm.
Không biết thế nào mà vợ anh lại biết được anh có cảm tình với tôi. Tôi đang làm việc thì có một cuộc điện thoại của một người phụ nữ hẹn tôi đi uống nước nói chuyện. Cô ấy bảo rằng có chuyện quan trọng cần nói. Tôi đoán chín phần là vợ anh đã biết chuyện anh yêu tôi, tôi vẫn đồng ý đi gặp vợ anh.
Vừa ngồi xuống bàn, chưa kịp gọi nước uống, người ngồi đối diện tôi đã cao giọng đay nghiến: “Tôi nhìn cô cũng không đến nỗi nào, xinh đẹp, cao ráo, khả năng có thừa mà chỉ biết đi giật chồng người khác à. Loại đàn bà không biết liêm sỉ như cô tôi không chấp, tôi cảnh cáo cô hãy tránh xa chồng tôi ra, không thì đừng trách sao cái mặt cô biến dạng".
Tôi trố mắt nhìn, một người phụ nữ già hơn so với tuổi 30, đôi môi mỏng, gò má có tàn nhang, ăn mặc diêm dúa. Đặc biệt lời nói đã khiến tôi mất cảm tình.
Tôi tiếp lời: “Chị xem cách chị cư xử thì chồng chị đi ngoại tình cũng phải thôi, chồng chị ngỏ lời với tôi rồi đấy nhưng tôi còn đang xem xét. Xin lỗi! Tôi chẳng thèm cướp chồng của chị, nếu muốn tôi đã làm từ lâu rồi”. Nghe xong, cô ta rồ lên, muốn nhảy chồm vào tôi.
"Á à, con mặt dày đã cướp chồng rồi lại còn cao giọng lên mặt. Cái loại làm gái như mày có muốn hết đường kiếm cơm không? Con đĩ cướp chồng kia".
Tôi bình thản, cười mỉm: "Để xem chị có khả năng làm điều đó không đã, chị hãy về học lại cách ứng xử đi, may ra còn giữ được chồng lại đấy, và tôi cũng không muốn ở đây phí lời với chị. Chào chị".
Tôi bước thẳng ra cửa để lại người đàn bà chưng hửng ngồi đó và gọi điện cho anh đến quán cà phê đón cô vợ của anh về học lại cách cư xử với người khác.Thật tội nghiệp cho anh, một người thành đạt về mọi phương diện nhưng lại chẳng dạy được cô vợ trong cách cư xử.
Article sourced from VIETGIAITRI.