Vợ không đánh ghen nhưng chồng vẫn sợ xanh mặt
Một hôm nọ, trên đường đi với đối tác thì Trúc bỗng nhận được điện thoại của cô bạn thân: “Mày tới ngay công viên A đi, thằng chồng hiền lành của mày đang nắm tay con nào đi dạo cười nói kìa! Chẳng thể nào ngờ được!”
- Mày nói thật không? Anh Đức… ảnh… tuyệt đối không phải dạng người như vậy!
- Tao đâu vô cớ mà báo mày như vậy. Tới ngay đi không thôi hai người đó đi mất là khỏi bắt tại trận bây giờ!
Trúc sốt ruột, gọi ngay cho khách dời lại lịch hẹn và nhanh chóng quay đầu xe đi đến địa điểm bạn cô nói. Trong đầu cô chất chứa hàng ngàn suy nghĩ. Mối tình đầu của cô, người chồng tốt của cô sao có thể ngoại tình ? Chắc cô bạn đã nhìn nhầm! Không thể nào…
- Chờ mày lâu bỏ xừ! Cũng may bọn nó chưa về, vẫn đang dung dăng dung dẻ ngoài kia kìa.
Cô theo chân bạn bước đến gần cặp đôi đang đi dạo bộ ở giữa khuôn viên. Trông họ thật hạnh phúc. Nụ cười ấy, ánh mắt rạng rỡ ấy của Đức, dường như đã rất lâu rồi cô không được nhìn thấy. Đúng là anh. Anh đã phản bội cô thật rồi!
Lòng cô quặn thắt lại, nước mắt bắt đầu chảy xối xả, tim cô như có ai bóp nghẹn. Vì sao lại ra nông nỗi này? Trước giờ chuyện ngoại tình cô biết cũng xảy ra nhan nhản ngoài xã hội. Nhưng dù thế thì cô vẫn rất mực tin tưởng người chồng này vì cô hiểu rất rõ bản chất con người anh. Vậy mà, đời đâu lường được chữ ngờ…
- Giờ mày tính sao? Nhảy ra cho chúng nó một bài học đi! Không thể chấp nhận được loại chồng ngoại tình! Ơ, lại còn nô đùa bên hồ nước với nhau nữa cơ đấy! Vui vẻ hạnh phúc đến thế là cùng! Phải dạy hai đứa nó mới được.
- Mày đừng làm ầm lên được không? Hãy để yên cho tao xử lý.
Nói rồi Trúc từ từ đi đến gần họ hơn. Chắc để chơi đùa thoải mái với người tình nên anh đã tháo giày ra để bên bờ hồ. Cô nhẹ nhàng rút chiếc nhẫn từ ngón tay áp út đặt vào một trong hai chiếc giày của anh và lẳng lặng quay lưng bước nhanh. Cô bạn thân đứng chứng kiến chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Có màn đánh ghen nào bình yên hơn màn đánh ghen này không nhỉ?
- Con điên này, bỏ nhẫn vô trong giày hắn làm gì?! Không tới cho hắn với ả kia một bạt tai nhớ đời à? Xem phim nhiều mà không biết áp dụng à???
- Cảm ơn mày đã báo tao chuyện này. Mọi việc sẽ tự tao giải quyết. Mày đợi kết quả đi. Trong tình huống xấu nhất thì chúng tao ly hôn.
Trúc tạm biệt cô bạn rồi bắt taxi đi về nhà, xe máy gửi lại công viên. Cô sợ với tâm trí hiện tại, cô sẽ dễ gặp tai nạn mất. Chồng ơi, sao anh nỡ đối xử với em như vậy?…
————-
Trúc là một người phụ nữ tài sắc vẹn toàn. Cô đã từng là thủ khoa đầu vào và đầu ra của trường đại học Ngoại Thương. Không những thế, với ngoại hình luôn bắt mắt mọi người xung quanh, Trúc dễ dàng đoạt được danh hiệu á khôi trong cuộc thi sắc đẹp do trường tổ chức. Sau khi ra trường, đi làm được hai năm thì cuộc sống màu hồng của cô được đánh dấu bằng một đám cưới viên mãn với Đức – mối tình đầu mười năm của cô.
Tuy nhiên, Trúc vốn là người phụ nữ của công việc. Cô nhất định sẽ không chịu cưới Đức sớm như vậy nếu như anh không đồng ý với cam kết này: Cưới xong, cô sẽ sinh con và chăm con, song song là duy trì công việc ở tập đoàn thời trang trước giờ cô vẫn đang công tác. Sau năm năm, anh sẽ phải giữ trọng trách chính trong việc chăm con và cô sẽ toàn tâm toàn ý tập trung phát triển công việc kinh doanh riêng của mình. Đức luôn chiều Trúc mọi chuyện, anh chỉ nghĩ đơn giản rằng phụ nữ thường là người thiệt thòi nhất, anh muốn kết thúc cuộc tình dài 10 năm đằng đẳng để có thể về chung nhà với Trúc, để yên tâm xây dựng một gia đình tràn ngập tiếng cười của con trẻ với người phụ nữ anh yêu thương nhất đời này. Vậy nên chẳng có gì khiến anh ngập ngừng mà không gật đầu đồng ý ngay với dự tính của Trúc.
Cuộc sống luôn chứa đầy những điều bất ngờ. Và điều bất ngờ nhất luôn đến từ người mà ta cảm thấy tin tưởng nhất…
Năm năm sau, mọi việc đều diễn ra theo như dự định của Trúc. Đứa con trai bụ bẫm của cả hai được sinh ra sau đám cưới một năm và giờ đang học lớp mầm, nói năng rất sõi và thông minh, và đặc biệt là rất giống bố. Cứ tưởng thiên chức làm mẹ trong quãng thời gian dài đằng đẵng sẽ khiến Trúc quên đi cái ước mơ khởi nghiệp ngày xưa của mình. Nhưng vào đêm sinh nhật bốn tuổi của cu Bin, Trúc nhìn chồng thẳng thắn nói:
- Từ ngày mai chuyện đưa đón con đi học, chăm sóc con và việc nhà, anh phụ trách giúp em nhé. Đã tới lúc em dành thời gian để thực hiện dự án mình ấp ủ mấy năm nay. Hãy thông cảm và ủng hộ em.
Đức ôm cô, vỗ lưng ngập ngừng nói:
- Ừ anh hiểu mà, cứ làm điều em thích. Nhưng đừng có chú tâm vào công việc quá rồi quên mất có chồng con bên cạnh, nhớ chưa!
Tính của Trúc, Đức hiểu rõ hơn ai hết. Cô đã lao vào làm việc gì, là y như rằng tất thảy mọi thứ xung quanh đều vô hình. Và lần này cũng không là ngoại lệ.
Giờ đây mỗi khi tan giờ làm là anh ghé qua đón con rồi về nhà nấu cơm, cho con ăn, dọn dẹp nhà cửa. Còn Trúc thì cứ vùi đầu trong phòng làm việc, không thì đi ra hẹn gặp mặt với đối tác, với khách hàng, có thời gian giải lao một chút thì cô chơi với cu Bin, nói chuyện qua loa với anh rồi lại quay về với công việc. Nhà cửa bộn bề đến mấy, cô cũng chẳng buồn dọn dẹp. Mọi sinh hoạt trong nhà đều thay đổi cả. Ngày trước Đức cứ tưởng chắc mọi việc sẽ ổn cả thôi chứ không đến nỗi nào vì anh cũng vốn là người đàn ông biết quán xuyến việc nhà. Nhưng đến thời điểm hiện tại, khi tình trạng đó kéo dài đã hơn một năm, anh thấy mình và con giống như hai cái bóng sống bên cạnh vợ mình. Nhiều đêm nằm bên cạnh Trúc, Đức thủ thỉ tâm sự :
- Anh một mình chăm con buồn quá vợ à. Rồi vào bếp nấu nướng một mình cũng rất chán. Em có thể bớt chút thời gian mà cân đối chuyện công việc và gia đình hơn không? Dù sao cu Bin cũng thích mẹ quan tâm hơn là ba. Mà thực ra đứa trẻ nào cũng cần có mẹ chăm cơ mà.
Thế nhưng lần nào cũng vậy, Trúc luôn nói qua loa trong cơn ngái ngủ mỗi khi đặt lưng xuống giường:
- Em đã hy sinh tuổi trẻ mấy năm trời cho hai bố con rồi, giờ hãy để em hiện thực hóa ước mơ của mình. Rồi sau đó chúng ta sẽ sống dư giả hơn, em sẽ sinh cho anh thêm một đứa con nữa cho cu Bin có anh em.
- Hiện tại mình cũng đã tốt rồi mà em. Nếu em muốn có nhiều tiền hơn thì để anh kiếm, em cứ việc đi làm bình thường như trước.
- Không được! Anh hiểu em mà. Thứ em muốn là thực hiện đam mê kinh doanh của em. Chuyện này ngay từ lúc cưới chẳng phải anh đã đồng ý với em rồi còn gì. Thôi em ngủ đây.
- Còn sớm mà, chúng ta hành sự một chút đi em – Đức luồn tay vào áo vợ mò mẫm thì đã bị Trúc nắm lấy gạt ra.
- Em mệt lắm, mai phải dậy sớm có hẹn với giám đốc công ty X nữa.
Nhìn vợ quay lưng ngủ mà Đức thở dài. Liệu cô có biết, đã một tháng trời rồi, hai vợ chồng đã không còn làm chuyện ấy chỉ vì hôm nào cô cũng than mệt? Và đã từ rất lâu rồi, anh và cô không cùng chia sẻ những thú vui với nhau, không cùng nhau chăm con ăn, nấu nướng, đi phượt, xem phim… Có vợ rồi mà cảm giác còn cô độc hơn lúc trước khi cưới? Vợ ơi, khi nào em mới trở lại là cô gái của ngày xưa?…
————————-
Đức lấy đồng hồ ra xem, đã tới giờ đón cu Bin. Hôm nay thứ Bảy, anh mới có chút thời gian rỗi để ra nơi đây hóng gió cùng với Trâm. Anh mới xỏ chân vào giày thì bống thấy có cái gì cộm cộm dưới bàn chân, liền vội cầm lên xem xét thì phát hiện ra… một chiếc nhẫn. Là nhẫn cưới của vợ chồng anh! Chẳng lẽ… Nghĩ đến đây, mặt anh biến sắc không còn một chút máu.
Tối anh vừa mở cửa bước vào nhà thì thấy một bàn ăn thịnh soạn trong bếp.
- Cu Bin đâu rồi anh? – Trúc từ phòng tắm bước ra.
- Anh gửi nó về nhà nội tối nay. Anh… Anh nghĩ chúng ta cần nói chuyện với nhau…
- Anh tắm rửa rồi ngồi vào bàn ăn cơm với em. – cô nói rất điềm tĩnh nhẹ nhàng.
- Không cần đâu. Mình nói chuyện luôn đi. Em… biết rồi à?
- Uh, em biết rồi.
- Anh xin lỗi…
- Tại sao vậy anh? Tại sao anh phản bội em?
- Anh không biết phải giải thích như thế nào cho em hiểu. Từ ngày em vùi đầu chuyên tâm cho công việc, em chẳng hề ngó ngàng đến anh và con. Anh…
Trúc liền cắt ngang lời chồng:
- Ý anh nói là do em mà anh mới thay đổi như vậy???
- Không, anh không có ý đó. Hãy để anh nói hết. Từ khi em chỉ lo chuyện kinh doanh của mình, hình như em xem anh và con là người dưng sống cùng nhà. Cu Bin ốm, em cũng chỉ tới nằm với con một lát rồi lại quay về với công việc. Nhà cửa khi nào cũng bề bộn mà chỉ có anh dọn dẹp. Rồi em có để ý lần cuối hai vợ chồng mình tâm sự với nhau là khi nào không? Rất rất lâu rồi em à. Anh cảm thấy cô đơn ngay cả khi em nằm bên cạnh…
- Nên anh mới kiếm người khác ăn nằm để hết cô đơn ư?
- Không! Anh và cô ấy chưa làm điều đó, và anh cũng chưa từng có ý nghĩ sẽ lên giường với cô ấy.
- Cô ta là ai?
- Là mẹ của bé An lớp cu Bin. Anh quen cô ấy qua những lần đưa đón cu Bin đi học. Chồng cô ấy đã mất trong một tai nạn xe và…
- Và giờ thì anh định bỏ em để đến với cô ấy?
- Không! Anh về đây là để xin lỗi em, anh làm như vậy là sai! Vì cô đơn nên anh muốn tìm người chia sẻ với anh về công việc, về cách chăm con, và cả về… em. Bọn anh thật sự chưa đi quá giới hạn nào cả. Nhưng mà em à, anh và con cần một người vợ, một người mẹ nữa. Anh hiểu em là người phụ nữ hiện đại, em đam mê công việc, muốn có một sự nghiệp phát triển. Nhưng còn con và anh thì sao? Bọn anh xếp ở đâu trong trái tim em?…
Trúc thẫn người ra. Hóa ra trước giờ, cô đã bỏ quên vai trò của mình trong ngôi nhà này. Cô chợt nhớ lại quãng thời gian lúc gia đình mới đón chào cu Bin, ngôi nhà này luôn đầy ắp tiếng cười và ấm áp. Rồi từ khi cô bắt đầu chuyên tâm cho công việc khởi nghiệp, những kế hoạch, dự án, đối tác, khách hàng… đã chiếm hầu hết thời gian sống của cô. Đã bao lâu rồi cô không đút cháo cho con ăn, ru con ngủ? Đã bao lâu rồi, cô không cùng anh dạo bộ ở con đường lãng mạn nhất Hà Nội? Đã bao lâu rồi, cô không ôm anh từ đằng sau, tựa đầu vào bờ vai rắn chắc của anh rồi nhắm mắt mở một nụ cười hạnh phúc? Cô đã làm một người mẹ và người vợ vô tâm đến mức máu lạnh!
Trúc đột ngột ôm lấy anh, nước mắt ngắn nước mắt dài thi nhau rơi xuống, nghẹn ngào cố gắng bật ra từng chữ một:
- Đồ ngốc! Tất nhiên là xếp đầu tiên rồi. Em xin lỗi vì thời gian qua đã quá vô tâm. Em đã ích kỷ khi nghĩ rằng mình sinh con cho anh, hy sinh những năm tháng tuổi trẻ để làm vợ anh như vậy thì đã đến lúc em có thể tập trung để thực hiện ước mơ của mình.
- Lỗi của anh nặng hơn em rất nhiều, xin lỗi em vợ à. Vợ chồng mình, yêu lại từ đầu em nhé!
Đức nói xong thì rút trong túi ra chiếc nhẫn cưới và lồng vào tay ngón áp út của Trúc rồi hôn lên đôi mắt mọng nước của cô.
- Nhưng mà em không dễ dàng bỏ qua chuyện của anh với mẹ bé An đâu. Từ giờ trở đi, em sẽ đưa đón con đi học. Anh liệu hồn đó! – Trúc vừa gằn giọng vừa nhéo chồng một cái rõ đau.
- Á á, đau… đau… em! Anh xin lỗi, anh sẽ không bao giờ để chuyện này xảy ra lần hai – Đức dúi đầu vào giữa ngực Mai nũng nịu – Em đừng bỏ mặc bố con anh như trước nữa. Anh cần em chia sẻ mọi niềm vui nỗi buồn trong cuộc đời này với anh mà, năn nỉ em đó, đừng làm người Mỹ trầm lặng nữa hic hic .
- Để xem… Cho anh ba tháng thử thách. Nếu vượt qua được thì cho cưới lại từ đầu, không thì chỉ đến mức yêu thôi đấy nhé!
- Tuân lệnh bà xã! Bà xã is numberone!
Đức vồ tới hôn vợ tới tấp. Nụ hôn đam mê cháy bỏng ngọt ngào mà lâu lắm rồi hai vợ chồng không cảm nhận được thế. Trúc thầm nghĩ hóa ra ngoại tình cũng có nhiều loại chứ không hẳn chỉ vì vợ chồng hết tình cảm với nhau. Cũng may cô sáng suốt và đánh ghen một cách tinh tế khi lẳng lặng bỏ chiếc nhẫn cưới vào đôi giày của chồng để anh kịp thức tỉnh và một lòng quay về với vợ. Và cũng nhờ chuyện này mà cô nhận ra được bấy lâu nay mình đã đi sai đường như thế nào.
Article sourced from VIETGIAITRI.