Vật bất ly thân của ông tôi là một chiếc túi may bằng vải bạt, to bằng khổ giấy A4. Đó nguyên là chiếc túi ông vẫn dùng từ khi còn là lái xe khách đường dài ở Sở Giao thông vận tải.
ảnh minh họa
Nay về hưu, đã ngoài 70 tuổi rồi, có gì đựng ông phải dùng đến cái túi to đùng thế? Có lần mẹ tôi hỏi vậy thì ông cười và thay vì trả lời ngay thì ông kéo những đồ vật từ trong túi đó ra. Rồi ông mới thủng thẳng đáp: Cái gì tồn tại là cái đó có lý!
Quả nhiên, ông đúng. Trong cái túi lúc nào đi đâu ông cũng đeo kè kè bên mình, đầu tiên phải kể đến là hai cặp kính của ông. Cặp kính dâm viễn đeo khi đi đường. Cặp kính viễn trắng dùng để đọc sách báo. Dĩ nhiên kính phải đi liền với bút. Và tất nhiên không thể tách rời ông là một cái hộp sắt to bằng quyển sổ lịch, trong đó có đủ, từ Amlodipin, thuốc áp huyết, Betaloc, thuốc nhịp tim đến Zocor, thuốc chống mỡ máu, những thứ thuốc ông dùng hàng ngày, theo đúng giờ giấc đã định. Chưa hết, nói đến ông là nói đến tính lo xa. Nên không thể không có trong đó rất nhiều các loại thuốc cảm và đủ các loại dầu xoa bóp. Rất có lý là khi thấy trong cái túi ấy của ông còn có một cái ví da to đựng giấy tờ tùy thân và cả tiền, vàng nữa. Ông nói trong tiếng cười thật hóm hỉnh: Chẳng may bị đi lạc ở đâu đó ông cũng không làm phiền ai!
Mẹ nghe ông nói vậy, mặt bỗng nặng chình chịch. Ông đi đâu mà sợ lạc? Ông đi đâu xa mà phải đem tiền và vàng đi theo? Không khéo ông nói gở, ông lẩm cẩm rồi!
Đùng cái, hôm ấy, đang tập thể dục thì thấy chóng mặt, ông vội vịn tay vào lan can rồi ngã ngồi xuống đất. Mẹ và tôi vội đưa ông vào bệnh viện cấp cứu. May, ông chỉ bị choáng nhẹ và bác sĩ kịp thời cứu chữa. Nằm viện mới được một hôm, ông đã nhắn về nhà bảo đem ngay cái túi, vật bất ly thân vào cho ông.
- Ông nằm đây, thuốc thang đã có bệnh viện, ăn uống đã có chúng con lo, đọc sách thì bác sĩ bảo không nên, ông cần gì những thứ ở trong cái túi ấy mà gấp thế!
Nghe mẹ nói thế, ông lắc lắc đầu:
- Thông cảm cho ông. Cũng là quen nết mất rồi. Ngày còn lái xe khách đường dài, thường hay gặp cảnh bất trắc, như ốm đau, cơ nhỡ, thiếu thốn ở người này người khác, nên ông luôn nghĩ, mình có điều kiện thì mình phải phòng bị sẵn sàng giúp người.
Lần nằm viện ấy, ông đã giúp cho hai mẹ con một người đàn bà nghèo ở Thanh Hóa thiếu 500.000 đồng thanh toán viện phí. Mẹ chỉ biết chuyện này khi người đàn bà gửi trả ông số tiền nọ qua đường bưu điện. Bốn mươi năm làm nghề lái xe, với cái túi bất ly thân ấy ông đã giúp bao nhiêu người cần phải giúp đỡ? Việc nhỏ nhặt, ông không nhớ, ông chỉ nhớ là đi đâu cũng phải có cái túi ấy đeo bên sườn.