Tôi vứt ngay sợi tóc của con đi sau khi thấy vợ cầm dao dọa cắt tay thằng bé
(Ảnh minh họa)
Chúng tôi không ai nói ra nhưng đều biết rằng, cả hai đều rất khao khát có con. Đến năm thứ 4, tôi và vợ đã hết hy vọng nên không đi chữa trị nữa. Thế nhưng đến giữa năm thì vợ tôi lại bắt đầu có bầu. Khỏi phải nói, gia đình tôi đã hạnh phúc đến thế nào khi thấy bụng của vợ tôi ngày một to lên. Tôi thì vừa mừng vừa nghi ngờ. Chữa trị mấy năm trời, tốn không biết bao nhiêu tiền của lại không được, nay đùng một cái vợ tôi lại có bầu. Thế nên tôi cứ sợ đó không phải là con mình.
Sau khi vợ tôi sinh con trai, không khí gia đình tôi càng vui vẻ hơn hẳn. Bố mẹ tôi mừng đến rơi cả nước mắt vì cuối cùng ông bà cũng được bế cháu. Tôi cũng vui lắm, nhìn con lớn lên từng ngày, tôi thấy mình cực kỳ may mắn, sự nghi ngờ trong tôi ngày một nhạt dần vì tôi quá hạnh phúc.
Ấy thế mà khi thằng bé được 4 tuổi, có nhiều người đến chơi bảo rằng sao con trai của tôi lại không hề giống bố làm tôi thấy chạnh lòng. Rồi từ đó, tôi càng để ý đến diện mạo bên ngoài của con mình hơn, rồi tôi thấy con trai tôi không hề có nét gì giống tôi. Trong khi tôi có mũi cao, mắt to thì con trai tôi lại mắt một mí, da tôi bánh mật thì con trai tôi da lại trắng bóc, lại có thêm lúm đồng tiền. Nhìn con trai cứ quấn quýt bên mẹ nó, tôi cứ thấy trong lòng trào dâng một nỗi bức bối. Có lẽ như nhiều người nói, thằng bé không hề giống tôi. Có khi nào nó không phải là con của tôi không?
Ý nghĩ đó lại thêm lần nữa bùng lên trong tâm trí tôi, khiến tôi day dứt suy nghĩ suốt ngày đêm. Tôi nảy ra ý định sẽ kiểm tra ADN của con để biết được sự thật. Tối hôm đó, tôi lén sang phòng thằng bé để tìm tóc của con. Trong khi tôi đang lò dò nhổ tóc của con trai thì vợ tôi đã đứng ở ngoài cửa. Nhìn hành động của tôi, vợ tôi lắc đầu vẻ khó hiểu. Tôi sợ vợ phát hiện ra nên chỉ bảo là mình qua hôn con rồi về phòng nằm.
Nhưng tôi vẫn giữ ý định đó. Một hôm khác, tôi cầm sẵn cái túi nilon, giả vờ ôm con rồi nhổ liền mấy sợi tóc của thằng bé. Con tôi đang chơi, bị bố nhổ tóc bèn kêu ré lên rồi chạy vào mách mẹ. Vợ tôi nghe vậy thì chạy ra hỏi tại sao tôi làm vậy. Tôi luống cuống giấu túi nilon đựng mấy sợi tóc ra sau lưng.
Sáng hôm sau, khi tôi đang chuẩn bị cầm túi nilon đựng mấy sợi tóc của con trai đi lên chỗ xét nghiệm thì vợ tôi dẫn con trai tôi đến trước mặt, tay kia cầm con dao nhỏ, mặt cô ấy tỏ vẻ rất nghiêm trọng. Cô ấy bảo:
- Nếu anh nghi ngờ, để tôi cắt tay thằng bé ra cho anh lấy máu đi xét nghiệm luôn, cần gì phải lén lút làm ba cái việc vớ vẩn ấy.
- Em nói gì anh không hiểu – tôi vội chống chế.
- Anh nghĩ là tôi không biết anh định đi xét nghiệm ADN ư? Anh nghĩ tôi không biết anh nghi ngờ thằng bé không phải là con anh ư?
(Ảnh minh họa)
Tôi nhìn con dao trong tay vợ, lại nhìn sang ánh mắt hốt hoảng của con trai thì vứt ngay mấy sợi tóc rồi chạy lại ôm con. Không hiểu tại sao lúc đó, tôi không còn nghĩ được gì nữa, tôi chỉ sợ con mình bị thương. Vợ tôi thấy tôi làm thế thì phá lên cười rồi chạy đến dí tay vào trán tôi giọng bực bội: “Lần sau mà còn nghĩ quẩn nữa thì em dắt con đi luôn cho biết mặt”.
Lúc đó, tôi mới nhìn kỹ lại con dao trên tay vợ. Thì ra đó chỉ là con dao “đạo cụ” vợ tôi đã chuẩn bị sẵn. Vợ tôi nói rằng, mong tôi đừng nghi ngờ khiến con bị tổn thương. Cô ấy không bao giờ lừa dối tôi, và đây là món quà lớn nhất của ông trời ban cho vợ chồng tôi nên hãy đón nhận nó một cách hạnh phúc nhất.
Tôi nghe vợ nói và hiểu ra tất cả. Tôi biết, không cần phải làm xét nghiệm gì nữa bởi giữa tôi và con trai có một sợi dây vô hình mà tôi không lý giải được. Tôi chạy đến ôm con rồi nói: “Bố xin lỗi. Bố thật tệ. Tha thứ cho bố nhé”.
Article sourced from XALUAN.