Tôi tiếc kỷ niệm, chứ không phải anh
Đối với tôi, anh là mối tình đầu. Tình đầu không phải là người đầu tiên tôi hẹn họ hay người tôi trao nụ hôn đầu như tôi vẫn thường nghĩ.
Tình đầu là khi tôi biết yêu thương một người bằng tất cả nhưng gì mình có, là khi tôi đi đâu cũng mong sẽ được gặp anh, là khi ăn gì tôi cũng ước có anh ăn cùng, là khi đêm xuống tôi muốn có anh bên mình, là khi tôi đau nhưng vẫn không muốn buông, là khi tôi cam chịu yêu đơn phương để nhìn anh hạnh phúc, là khi tôi làm những thứ điên rồ nhất vì anh. Anh từng là cả một thế giới, một tương lai tôi đã định ra trước mắt.
Anh trách tôi có tính càu nhàu vào những thời điểm anh cần sự tập trung nhất. Tôi làm anh mất phương hướng, làm mọi việc điều đổ vỡ. Mặc dù anh không nói thẳng với tôi như vậy, tôi cảm nhận được sự trách móc oan trái đó. Mỗi lần có chuyện gì, tôi cũng chỉ biết im lặng, tôi không muốn nói cho anh biết tôi đang cảm thấy như thế nào.
Tôi nghĩ anh lại cáu lên, bực mình, hay buồn bã rồi không làm gì nên trò, anh lại quay lại trách tôi. Nhưng thật sự mà nói, tôi cảm thấy khó chịu khi anh không dành thời gian cho mình.
Đối với tôi, anh là mối tình đầu. Tình đầu không phải là người đầu tiên tôi hẹn họ hay người tôi trao nụ hôn đầu như tôi vẫn thường nghĩ. (Ảnh minh họa)
Tôi thương anh từ ngày đầu tiên vì anh cho tôi cảm nhận được sự quan tâm đặc biệt nhất mà tôi từng nhận được. Tôi chẳng theo anh vì những thứ vật chất khác. Nếu tôi thực sự đòi hỏi, tiêu chuẩn của tôi là rất cao, anh chắc cũng sẽ không đáp ứng hết được. Nhưng tôi cho anh lọt thẳng vào vòng trong mà không cần qua mọi khám xét, chỉ vì anh từng cứu vãn tôi khỏi sự cô đơn ngày ấy.
Anh bảo tôi chỉ biết nghĩ cho bản thân mà chẳng bao giờ nghĩ cho anh. Nếu như tôi nhận được sự khoan dung từ ngày đầu, tôi cũng sẽ không ích kỉ như thế này đâu.
Anh bảo tôi chỉ biết nghĩ cho bản thân mà chẳng bao giờ nghĩ cho anh. (Ảnh minh họa)
Sau bao lần cãi cọ vì tôi cằn nhằn mãi về sự thờ ơ của anh, anh ruồng bỏ tôi như một thứ xui xẻo mà anh phải gánh chịu mấy năm nay. Nói sao cho đúng với tâm trạng của tôi bây giờ, khóc cũng không khóc nổi, cười thì sao mà cười đây. Sau lần đỗ vỡ này, tôi chắc sẽ không mở lòng cho ai được nữa. Tôi sẽ khoá nó thật chặt với những hàng rào gai thép và đóng băng nó luôn một thể.
Những lời anh đã từng hứa, tôi sẽ không dùng nó để chống lại anh. Tôi sẽ xem nó như những lời dại dột anh nhất thời tuông ra. Vì tôi cũng ngốc nghếch yêu anh đến điên dại, tôi không thể trách anh. Có trách thì trách bản thân tôi dại khờ nói ra tình cảm của lòng mình cho anh biết từ ngày đầu tiên.
Từ hôm nay, tôi không cần tình yêu nữa, thứ tôi cần bây giờ là sự bình yên. Tôi không muốn ký ức về anh cứ chạy mãi trong đầu mình. Nhưng đôi lúc nghĩ về nó, những giọt nước mắt, lẫn đau khổ, lẫn hạnh phúc, chúng lăn dài trên má. Và tôi nhận ra rằng, tôi tiếc kỷ niệm, chứ không phải anh.
Article sourced from VIETGIAITRI.