Tôi hí hửng đặt chiếc váy ngủ mặc cho chồng ngắm, nào ngờ hàng về anh bỏ ra phòng khách ngủ

15:27' 13-05-2026
Tôi sinh con đầu lòng được tròn một tháng. Người ta hay nói, sau sinh là quãng thời gian hạnh phúc nhưng cũng đầy thử thách, và tôi thấy điều đó đúng đến từng chi tiết nhỏ.

Những đêm thức trắng vì con quấy khóc, những ngày quay cuồng với bỉm sữa, tôi gần như không còn thời gian dành cho bản thân, chứ đừng nói đến việc quan tâm đến chồng như trước.

Nhiều lúc nhìn anh đi làm về, lặng lẽ ăn cơm rồi phụ tôi trông con, tôi chợt thấy có chút áy náy. Trước đây, hai vợ chồng có thể ngồi nói chuyện hàng giờ, cùng xem một bộ phim hay chỉ đơn giản là nằm cạnh nhau tâm sự. Còn bây giờ, mọi thứ dường như xoay quanh đứa nhỏ. Tôi sợ, rất sợ, rằng tình cảm vợ chồng sẽ nhạt dần như những câu chuyện mà nhiều người vẫn kể.

Ảnh minh hoạ

Thế là tôi bắt đầu để ý, chăm chút hơn đến bản thân mình. Dù bận rộn, tôi vẫn cố gắng chăm sóc da dẻ, gọn gàng lại mái tóc, chọn những bộ đồ ở nhà tươm tất hơn. Và rồi, một buổi tối, khi con ngủ sớm, tôi quyết định làm một điều mà chính mình cũng thấy hơi “ngại”.

Tôi đặt mua một chiếc váy ngủ, không phải kiểu đơn giản như trước giờ tôi vẫn mặc, mà là một chiếc váy mềm mại, có chút quyến rũ. Tôi nghĩ, có lẽ lâu rồi anh chưa thấy tôi như vậy. Biết đâu, một chút thay đổi ngoại hình sẽ khiến anh vui hơn, khiến khoảng cách giữa hai vợ chồng được kéo lại.

Ngày nhận hàng, tôi vừa hồi hộp vừa háo hức. Đợi con ngủ, tôi lén vào phòng thay đồ, đứng trước gương một lúc lâu. Thú thật, sau sinh, cơ thể tôi không còn như trước, vòng eo chưa kịp thon lại, làn da cũng có những vết rạn mờ. Nhưng khi mặc chiếc váy ấy, tôi vẫn cố gắng tự tin, nghĩ rằng điều quan trọng là tấm lòng mình.

Tôi bước ra ngoài thì thấy chồng đang ngồi xem điện thoại, tim đập nhanh đến mức tôi có thể nghe rõ từng nhịp. Tôi chờ đợi một ánh nhìn bất ngờ, một nụ cười, hay chí ít là một câu trêu đùa quen thuộc.

Nhưng không, anh chỉ nhìn tôi thoáng qua rồi quay mặt đi, nói nhỏ: “Em vào ngủ đi, đừng thức khuya”. Tôi đứng sững lại vài giây, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Chưa kịp nói gì thêm, anh đã đứng dậy, cầm gối và chăn ra phòng khách. Cánh cửa khép lại, để lại tôi một mình trong phòng với cảm giác hụt hẫng khó tả.

Đêm đó, tôi gần như không ngủ được, bao nhiêu suy nghĩ cứ thế ùa về. Phải chăng anh chán tôi rồi? Phải chăng sau khi sinh con, tôi không còn hấp dẫn trong mắt anh nữa? Càng nghĩ, tôi càng tủi thân, vừa buồn vừa giận...

Ảnh minh hoạ

Sáng hôm sau, tôi cố tỏ ra bình thường, nhưng có lẽ anh nhận ra sự khác lạ của vợ. Khi con vừa ngủ, anh kéo tôi ngồi xuống, giọng nhẹ nhàng: “Hôm qua em giận anh đúng không?” Tôi không trả lời ngay, chỉ im lặng. Một lúc sau, tôi hỏi thẳng: “Anh chán em rồi à?”

Anh sững người, rồi lắc đầu ngay lập tức. “Không phải vậy. Em nghĩ gì thế?” Tôi kể lại cảm giác của mình, từ lúc chuẩn bị chiếc váy, đến khoảnh khắc anh quay lưng bỏ đi. Nói đến đâu, nước mắt tôi rơi đến đó. Tôi không nghĩ mình lại dễ tổn thương đến vậy.

Anh nghe xong, cười ngại rồi nắm lấy tay tôi: “Anh xin lỗi vì làm em hiểu lầm. Nhưng thật sự… anh không dám”. Tôi ngơ ngác ngạc nhiên. “Em mới sinh con được một tháng thôi. Cơ thể em còn chưa hồi phục hoàn toàn. Anh có tìm hiểu, bác sĩ cũng khuyên nên kiêng cữ một thời gian. Anh sợ em mệt, sợ ảnh hưởng đến sức khỏe của em” - anh nói dịu dàng. Tôi lặng người trước lời “thú tội” của anh.

“Anh thấy em mặc như vậy… thật ra anh rất bất ngờ. Nhưng anh nghĩ nếu mình gần gũi lúc này, có thể em sẽ không thoải mái. Anh không muốn em phải cố gắng vì anh” - anh cười nhẹ. Hóa ra, tất cả không phải vì anh lạnh nhạt, mà là vì anh quan tâm sức khoẻ vợ sau sinh.

Anh tiếp tục nói: “Anh biết em đang vất vả, chăm con đã đủ mệt rồi. Anh chỉ muốn em khỏe lại trước, rồi chuyện gì đến sẽ đến. Tình cảm của tụi mình không phải chỉ dựa vào mấy chuyện đó, đúng không?” Nghe đến đây, tôi không kìm được nước mắt nữa, nhưng lần này không phải vì tủi thân, mà là vì xúc động.

Tôi đã lo lắng quá nhiều, tự vẽ ra những nỗi sợ không đáng có, trong khi người đàn ông bên cạnh lại đang âm thầm nghĩ cho mình từng chút một. Khoảnh khắc đó khiến tôi nhận ra một điều, không phải ai cũng may mắn có một người chồng đủ tinh tế để hiểu và kiên nhẫn với vợ mình như vậy. Đôi khi, sự quan tâm không nằm ở những hành động lãng mạn phô trương, mà ở chính sự kiềm chế và tôn trọng.

Tâm sự từ độc giả giahao…@gmail.com

Phụ nữ sau sinh bao lâu thì có thể trở lại cuộc sống sinh hoạt, quan hệ vợ chồng?

Sau sinh, cơ thể người phụ nữ cần thời gian để hồi phục cả về thể chất lẫn nội tiết, vì vậy không nên vội vàng quay lại đời sống tình dục. Thông thường, các bác sĩ khuyến nghị nên chờ khoảng 4–6 tuần sau sinh, đặc biệt là khi sản dịch đã hết, vết khâu (nếu có) đã lành và cơ thể không còn đau hay khó chịu. Tuy nhiên, đây chỉ là mốc tham khảo. Trên thực tế, thời điểm phù hợp còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố như cách sinh (thường hay mổ), mức độ hồi phục, tình trạng tâm lý và sự sẵn sàng của người phụ nữ.

Điều quan trọng là không nên xem việc “quan hệ lại” như một nghĩa vụ phải hoàn thành đúng hạn. Sau sinh, hormone thay đổi có thể khiến phụ nữ giảm ham muốn, khô âm đạo hoặc dễ đau rát. Nếu vội vàng, trải nghiệm đầu tiên có thể trở thành áp lực, thậm chí gây tổn thương cả thể chất lẫn tâm lý. Ngược lại, khi người phụ nữ cảm thấy thực sự sẵn sàng, được bạn đời thấu hiểu và chia sẻ, thì chuyện gần gũi sẽ tự nhiên và nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Vì vậy, thay vì đặt nặng mốc thời gian, điều thuyết phục nhất là lắng nghe chính cơ thể mình. Khi bạn không còn đau, không còn ra sản dịch, tinh thần ổn định và có nhu cầu trở lại, đó mới là lúc thích hợp. Đồng thời, nên sử dụng biện pháp bảo vệ vì khả năng mang thai vẫn có thể xảy ra sớm, ngay cả khi kinh nguyệt chưa quay lại.

Mời bạn bầu chọn hay chia sẻ trên Facebook:

Bạn đang tìm dịch vụ về Siêu thị?

Big Sam Market Vùng: Niddrie. Phone: 9366 2237
Xem thêm

chuyên bán các loại thực phẩm tươi ngon như trái cây, thịt, cá,...


Article sourced from EVA.

Original source can be found here: https://eva.vn/ba-bau/toi-hi-hung-dat-chiec-vay-ngu-mac-cho-chong-ngam-nao-ngo-hang-ve-anh-bo-ra-phong-khach-ngu-c85a670384.html