Tôi chẳng phải đứa cướp chồng mà là do chị đẩy anh ra xa
Hiện tại tôi đang mang bầu đứa con của anh trong bụng. Trong mắt mọi người đều cho rằng tôi là kẻ cướp chồng của người khác. Sự thật thì tôi là người thứ 3, là kẻ đến sau nhưng tôi không xấu hổ vì điều này, tôi không hề cướp chồng của chị ấy, đơn giản là của mình mà chị ấy không biết giữ thì cũng đừng trách người khác cướp đi.
Tôi và anh đã quen nhau được 5, 6 năm, thời gian đó cũng là thử thách tình yêu của hai đứa và cũng là thời gian để vợ chồng anh hàn gắn tình cảm nhưng họ đã không thể tìm được tiếng nói chung, chính vì vậy, li hôn là điều khó tránh khỏi.
Khi tôi và anh quen nhau là lúc vợ chồng anh lục đục, tôi gặp chị ấy trước khi gặp anh, bản thân tôi là một người phụ nữ còn chẳng chịu nổi bản tính của chị cục cằn thô lỗ, chửi chồng không thương tiếc. Chị vốn dĩ đã không xinh xắn, ăn nói cũng chẳng khéo léo thì trách sao được đàn ông dễ chán, nếu không vì đứa con chắc anh cũng đã bỏ chị từ lâu rồi, anh cố gắng sống chung với chị ta cũng chỉ vì trách nhiệm với gia đình và vì đứa con mà thôi.
Nhiều lần bên cạnh tôi, anh chán nản tâm sự rằng vợ không hiểu mình, tính tình bỗ bã khiến anh mất mặt với bạn bè, tôi cũng đã khuyên anh nên nhẹ nhàng với vợ nhưng dường như giang sơn khó đổi bản tính khó rời mọi biện pháp để chị ta thay đổi tính nết đều vô hiệu. Và cũng chính bởi tính cách này của chị đã khiến anh chán nản khi làm chồng và tìm đến tôi.
Trong mắt đàn ông, đàn bà có giỏi đẹp đến đâu cũng vẫn phải giữ đạo làm vợ, chính vì thế, muốn giữ chồng thì phải làm đẹp lòng chồng, yêu thương chồng thì mới giữ được hạnh phúc. Riêng đối với chị ta, một người phụ nữ ăn nói cục cằn, thô lỗ, hơn nữa nhan sắc lại quá bình thường thì khó giữ được chồng, tôi chẳng phải kẻ thứ 3 cướp chồng khỏi tay chị mà là tự chị đẩy chồng ra khỏi nhà.
Tôi và anh đã có mối quan hệ tình cảm 5 năm với nhau, mặc dù tôi cũng yêu anh rất nhiều nhưng chưa có ý định cướp anh ấy ra khỏi cuộc đời chị. Tôi cũng đã cho chị ấy rất nhiều cơ hội để thay đổi bản thân, nếu như chị ấy làm được tôi sẽ quyết định ra đi vì tôi biết mình là kẻ thứ 3 và là người đến sau, thế nhưng chị ta đã làm tôi thất vọng hoàn toàn.
Tôi không thể nhường anh cho chị được nữa, bởi vì chị không xứng đáng, và hiện tại tôi đã mang bầu với anh được 5 tháng, chờ đợi ngày đứa con yêu thương của mình chào đời và chờ đợi ngày anh hoàn thành thủ tục ly hôn với người vợ. Tôi biết mình sẽ đau khổ nếu như không đón nhận anh. Và đây cũng là lý do sau 5 năm quen anh tôi mới quyết định sinh con với anh và giành anh về cho mình.
Lúc biết tôi mang bầu với chồng, chị đã đến nhà tôi chửi rủa, tuy nhiên việc làm của chị ta khiến tôi chẳng màng đến và càng cảm thấy khinh thường chị ta hơn. Trong mắt người ngoài, có thể đang nghĩ rằng tôi là con đàn bà vô lại đi cướp chồng, phá vỡ hạnh phúc gia đình người khác mà còn lên mặt. Nhưng tôi nghĩ rằng, việc tôi làm là hoàn toàn đúng, chẳng có gì sai, bởi chính chị ta là người không biết giữ chồng và với bản tính của chị ta cho dù có không phải là tôi đi nữa thì cũng sẽ có một người khác cướp anh ấy ra khỏi cuộc sống của chị mà thôi.
Đã có rất nhiều người nói tôi rằng lấy một kẻ bỏ vợ đi theo gái thì sau này cũng sẽ nhận hậu quả mà thôi. Cũng có thể là như vậy nhưng tôi vẫn chấp nhận, nếu giữ tôi không giữ bổn phận làm vợ, để anh đi theo người khác, tôi cũng sẽ chấp nhận buôn tay anh. Nhưng tôi sẽ chẳng như chị vợ cũ của anh sẽ giữ anh bằng một cách khéo léo để không bị kẻ thứ 3 nẫng mất hạnh phúc của mình.