Tớ sẽ nhớ cậu lắm
Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn từ vóc dáng đến lối sống, để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
***
Cậu biết không, đôi khi tớ ngồi thừ người ra trước cái đồng hồ đếm ngày trên điện thoại, nhìn con số nó nhảy lên 1.095 mà thấy vừa ảo, vừa thực. Ba năm. Với mấy chú mấy bác, ba năm có khi chỉ là một vài dự án, một vài kỳ tăng lương. Nhưng với một thằng nhóc 15 tuổi như tớ, ba năm nó chiếm mẹ nó một phần năm cuộc đời rồi còn gì. Nó dài đến mức tớ chẳng còn nhớ nổi cái phiên bản của mình hồi chưa có cậu là một thằng như thế nào nữa. Tớ lục lại mấy tấm ảnh hồi lớp 8, thấy một thằng nhóc tóc tai bù xù, mặt mũi thì ngây ngô, mặc cái áo đồng phục rộng thùng thình, đứng cạnh một cô bạn cũng bé xíu. Hồi đó tụi mình yêu nhau theo kiểu "vô tri" lắm. Là những buổi chiều trốn học thêm đi ăn bánh tráng trộn, là những lần nhắn tin Messenger đến mức điện thoại nóng ran cả máy chỉ để nói về mấy cái trend nhảm nhí trên TikTok. Lúc ấy, tớ tưởng tình yêu chỉ là một trò chơi của cảm xúc, một thứ gì đó lấp lánh để mình khoe với đám bạn cùng lớp rằng "Tao cũng có người yêu rồi nhé".
Nhưng rồi cái màu hồng ấy nó cứ nhạt dần đi khi tụi mình bước vào năm lớp 9. Cái năm mà tớ gọi là "địa ngục của sự trưởng thành". Áp lực thi chuyển cấp nó giống như một cơn bão, nó quét sạch những mộng mơ của tuổi 14. Tớ nhớ những tối tụi mình chẳng còn nhắn tin chúc ngủ ngon lãng mạn nữa, mà là cùng mở Google Meet lên, mỗi đứa một góc, im lặng mà cày đống đề cương Toán, Lý với mấy cái phương trình hóa học nhức cả đầu. Có những lúc tớ mệt đến mức muốn cáu gắt với cả thế giới, và cậu cũng vậy. Tụi mình bắt đầu có những vết rạn đầu tiên. Những cuộc cãi vã không còn là để được dỗ dành, mà là những lúc im lặng đến đáng sợ vì cả hai đều quá kiệt sức. Tớ đã từng nghĩ, hay là thôi nhỉ? Hay là dừng lại cho nhẹ nợ? Nhưng rồi chính cái lúc tớ định buông tay, tớ lại nhìn thấy cậu, cũng đang vật lộn với đống bài vở nhưng vẫn không quên gửi cho tớ một cái meme nhạt nhẽo để tớ bớt căng thẳng. Tớ nhận ra, hóa ra tình yêu ở cái tuổi này không phải là dắt tay nhau đi dưới mưa như phim Hàn Quốc, mà là cùng nhau sống sót qua kỳ thi cấp ba.
Khi tụi mình cùng bước chân vào lớp 10, mọi thứ lại thay đổi một lần nữa. Môi trường mới, những người bạn mới, và cả cái cách tớ nhìn nhận về bản thân mình cũng khác đi. Tớ bắt đầu quan tâm đến việc mình phải "ra dáng" một chút. Tớ bắt đầu tập mấy bài kháng lực tại nhà, hì hục hít đất, gập bụng để cái vai nó rộng ra một tí, để khi đi bên cạnh cậu, tớ không còn là thằng nhóc loắt choắt hồi lớp 8 nữa. Tớ cũng bắt đầu nghiêm túc hơn với cây guitar. Không còn là bấm mấy hợp âm cơ bản để lòe thiên hạ, tớ muốn mình thực sự chơi được một bản nhạc tử tế, để mỗi khi cậu buồn, tớ có thể đàn cho cậu nghe mà không bị lạc nhịp. Tớ cũng học cách sống "xanh" hơn, bớt dùng đồ nhựa, quan tâm đến môi trường hơn, vì tớ bắt đầu nghĩ về tương lai — một cái tương lai xa xôi nào đó mà ở đó có cả tớ và cậu.
Ba năm qua, tớ học được rằng sự thấu hiểu nó đáng giá hơn ngàn lời thề thốt. Bây giờ, tớ không cần cậu phải nói gì, chỉ cần nhìn vào mắt cậu là tớ biết hôm nay cậu thi kiểm tra 15 phút không tốt, hay là cậu đang bực mình vì chuyện gia đình. Tụi mình không còn cần phải dính lấy nhau 24/7. Tớ có không gian riêng để tập luyện, để học về Kinh tế và Pháp luật — cái môn mà hồi đầu tớ thấy khô khan kinh khủng nhưng giờ lại thấy nó cũng hay hay. Cậu cũng có những sở thích riêng của cậu. Nhưng cái hay nhất là, sau một ngày dài với đủ thứ rắc rối, tụi mình vẫn là bến đỗ của nhau. Tình yêu 3 năm ở tuổi 15 nó không cháy rực rỡ như đám cháy rừng, nó giống như một cái bếp than hồng, âm ỉ thôi nhưng đủ ấm để đi qua những ngày đông lạnh giá của áp lực và sự thay đổi tâm lý.
Nhiều lúc tớ tự hỏi, liệu 1.095 ngày này có phải là tất cả những gì tụi mình có? Liệu khi lên đại học, khi ra đời, tụi mình có còn giữ được sợi dây này không? Tớ không biết, và tớ nghĩ cũng chẳng ai biết được. Nhưng có một điều tớ chắc chắn, đó là 3 năm này đã nhào nặn nên một thằng tớ của ngày hôm nay. Tớ biết kiên nhẫn hơn, biết hy sinh cái tôi của mình một chút, biết thế nào là trách nhiệm với cảm xúc của người khác. Tớ không còn là thằng nhóc chỉ biết nhận lại, tớ đã biết cách cho đi. Và dù sau này có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, tớ vẫn sẽ cám ơn cậu, cám ơn 3 năm qua đã ở đó, cùng tớ lớn lên, cùng tớ đi qua những năm tháng rực rỡ và cũng đầy biến động nhất của tuổi trẻ.
Cái con số 1.095 kia, thực ra nó chẳng là gì cả nếu tụi mình không thực sự "sống" trong từng ngày đó. Mỗi ngày là một bài học, mỗi cuộc cãi vã là một nấc thang để tụi mình hiểu nhau hơn. Tớ chợt nhận ra hạnh phúc đôi khi chỉ là cái cảm giác yên tâm đến kỳ lạ khi biết rằng, dù thế giới ngoài kia có xoay chuyển thế nào, dù môn Toán có khó đến đâu hay kỳ thi giữa kỳ có áp lực đến mức nào, thì vẫn có một người luôn đứng đó, chờ tớ và tin tưởng vào tớ. 3 năm, 1.095 ngày, và tớ hy vọng, đây mới chỉ là chương mở đầu cho một cuốn sách thật dài mà tụi mình sẽ cùng nhau viết tiếp, từng trang, từng trang một, thật chậm rãi và chân thành...
Article sourced from BLOGRADIO.
Original source can be found here: https://blogradio.vn/to-se-nho-cau-lam-nw250307.html