Thơ ngây
ảnh minh họa
B… ố.. ô.. p
“Á…á.. Sao cậu đánh tớ?!”
“ Tớ là mẹ! Mẹ được đánh con trai chứ?!”
“ Không chịu đâu…”
B… ố.. ô..p
“Lại cãi hử???”
“Không thèm chơi với cậu, đồ cá sấu… Hu..hu”
———————–
Tôi và Nguyên là vậy, lúc nào cũng gắn với nhau như hình với bóng nhưng lại xung khắc như nước với lửa. Hồi còn nhỏ, đã không ít lần chúng tôi xảy ra những mâu thuẫn như thế, và phần thắng thì lúc nào cũng nghiêng về tôi. Hai đứa thường bày nhau chơi đồ hàng, lấy những ly kem nhựa làm “nồi” để đun nấu, còn hoa cỏ dại lấy làm “rau ăn”. Đối với hai đứa trẻ năm tuổi thì chỉ cần như vậy là đủ để bắt đầu trò chơi rồi. Tôi sẽ đóng vai… “mẹ”, còn Nguyên thì ngoan ngoãn trở thành “con trai”. Như vậy, tôi sẽ được thoả mái đe doạ + bắt nạt Nguyên thỏa thích. Còn tên Nguyên ngốc nghếch ấy chẳng bao giờ giám phản kháng lại. Cùng lắm là oà khóc trước ánh mắt khiêu chiến và nụ cười thách thức của tôi chứ mấy.
Thời gian trôi rất nhanh, chúng tôi đã cùng lớn bên nhau, cùng lớn với những xung khắc trong sáng và ngây thơ vô cùng.
Nguyên là đứa con trai duy nhất giữ lại vẻ ngây thơ không tì vết mà tôi từng biết. Giả dụ nếu một ngày, bạn bước ra trước mặt cậu ấy và nói thế này “Nguyên à, cậu có tin là tớ thích cậu không?!” .Thì 99% câu trả lời sẽ là “Cái gì? Đứa như tớ mà có người thèm thích á, cậu có bị ấm đầu không đó?”
Nguyên là vậy, ngốc nghếch và chậm hiểu như con nít. Những lúc cãi nhau, Nguyên không bao giờ nhịn, chỉ nhường mỗi khi thấy cuộc cãi vã đã lên đến đỉnh điểm thôi.
Tiết 3, lớp trưởng thông báo được nghỉ hai tiết cuối vì cô giáo nghỉ ốm. Cả lớp mừng như chưa bao giờ được mừng, hết đập bàn lại bắt tay nhau, rồi lại đập bàn. Nguyên hớn hở chạy đến chỗ tôi, bảo:
– Đi đến chỗ này với tớ không? Bảo đảm cậu sẽ thích…
Chả có gì cần suy nghĩ cả, nhưng tôi làm ra bộ chảnh. “Nể tình hai đứa chơi với nhau từ hồi còn làm mẹ – con! Nên… ân xá cho cậu đấy.”
Nguyên chở tôi đi qua một cái đê dài lộng gió, những con đường đất và vài con hẻm chéo ngeo.
– Đèo tớ có mệt không?
– Mệt! Nhưng không sao… thân lừa ưa nặng mà!
– Văn nhỉ? Vậy mà Tuấn nói là đèo tớ nhẹ hẫng. Tôi cố tình nhấn mạnh vào cái tên “Tuấn”.
– Tuấn? À…ờ, bạn cùng bàn mới của cậu tốt nhỉ?
– Ừ, cậu ấy tốt cực, ăn nói dễ nghe và vô cùng hiểu chuỵên.
– Thế à? Hay nhỉ?
– Hay là hay thế nào?. Tôi vặn.
– Chả thế nào cả. Nguyên cụt ngủn.
– Chính cái câu “Chả thế nào cả” của cậu đã khiến cả hai đứa phải trực nhật một tuần liền đấy. Tôi đập tay vào lưng Nguyên.
– Lại còn bị chuyển chỗ nữa chứ. Ai bảo cậu cãi nhau với tớ, lại còn hét to thế làm gì.
– Mà bạn cùng bàn mới của cậu thế nào?
– Trang á, Ừhm… Trang dịu dàng và hiền hơn cậu.
– Thế à…
Đi một đoạn thì chúng tôi thấy sông, rồi thấy nhiều cây cối hơn. Nguyên bắt tôi nhắm mắt lại. Cảm giác nhắm tịt hai mắt rồi lao xuống dốc mà không giữ phanh giống như mình đang bị tuột đi đâu đó thật xa, mà không có gì bấu víu, hơi sợ một chút.
– Thế nào? Đừng nắm áo tớ chặt thế chứ!
– Ừ!
Nơi chúng tôi đến là một cánh đồng lúa rộng mênh mông, rất gần ấy có một bãi cỏ, mọc rất nhiều cỏ lau.
– Tớ mới khám phá ra đấy. Đẹp quá phải không?
– Ừ.
– Tớ chỉ bảo cho mỗi cậu thôi đấy.
Tôi cười, rồi vặt ngay một bông lau, từng cánh lau cuốn theo chiều gió và nhanh chóng bay ra xa. Chúng tôi ngồi xuống dưới cỏ, lười biếng nhìn ra mặt sông dập dềnh ngay gần đấy.
– Đôi khi con người ta chỉ muốn bé lại, để không phải lo toan cho cuộc sống và lại được ngây thơ. Nguyên nói, giọng ấu trĩ.
– Cuộc sống quá dài và mệt mỏi. Vậy mà con người vẫn muốn được sống. Đó là vì muốn tồn tại và vẫn còn nhiều điều để nuối tiếc.
– Đúng thế. Khi còn bé, mẹ sẽ ôm ta vào lòng, vỗ rất nhẹ “Con mẹ đây mà. Con yêu ai nhất nào?!”
Tôi phì cười khi nghe Nguyên nói thế. Vẩy mạnh tay về phía Nguyên để cho nước bắn vào tóc và mặt cậu ấy. Nguyên tránh, nhưng không kịp.
– Cậu nói như trẻ con ý. Vậy cậu yêu ai nhất ?!
Nguyên vừa phủi mấy giọt nước bị bắn lên tóc, vừa nói:
– Biết còn hỏi.
– Tớ không biết.
– Tớ yêu… mẹ tớ nhất.
– Thật?!
– Cả hai mẹ!
– Gì?
– Tự hiểu đi.
– Hàm ý sâu xa ghê!
Tôi nói rồi vặt thêm một bông lau nữa. Thấy nhọt nhọt ở má. Tại Nguyên lấy một bông lau chà vào mặt tôi. Tá hoả, tôi đuổi đánh Nguyên. Nguyên không chạy nhanh. Nhưng không tài nào tôi bắt được cậu ấy…
Người thứ… 4
Học kì II, trường tổ chức thi học sinh giỏi. Khi cô giáo văn thông báo muốn tìm hai người vào đội tuyển văn của trường. Ngay lập tức, Nguyên và Trang được chọn. Ra chơi hôm ấy, cả lớp inh tai vì những tiếng hét rung bàn ghế. Tại ai cũng bảo Nguyên và Trang hợp nhau quá nên nghi ngờ về tin đồn tình cảm. Tan học, vừa dứt trống Nguyên chạy ngay đến chỗ tôi.
– Hôm nay cậu về một mình nhé. Tớ và Trang phải vào thư viện mượn một ít sách tham khảo.
– Tớ có thể đợi.
– Cậu không cần đợi. Sau đó tớ sẽ đưa Trang về, tại bạn ấy không mang xe và chúng tớ muốn bàn một chút về chuyện học nhóm.
– Vậy thì thôi. Tớ đi trước đây.
Tôi lặng lẽ về một mình, cố tỏ ra nhẹ nhàng nhất để Nguyên không cho rằng tôi đang giận. Tôi không giận cậu ấy. Chỉ thấy ghét thôi. Ghét cực kì. Tự nhiên cảm giác bị… bỏ rơi kéo đến. Tôi bỗng thấy mình lạc lõng và hụt hẫng vô cùng.
– Cậu làm sao thế?
Một giọng con trai từ phía sau. Tôi quay mặt lại, là Tuấn – bạn cùng bàn của tôi.
– Ơ… chào. Tôi cười.
Tuấn vượt lên đi song song với tôi “ Sao cậu đi một mình thế? Chàng trai của cậu đâu.”
– Tớ làm gì có chàng trai nào. Ơ…mà cậu đang nói tới Nguyên á?
– Nguyên và Trang có vẻ hợp nhau nhỉ?
– Ừ, họ là một đôi mà.
– Tớ thấy cậu không vui từ lúc ở trường nên đi theo xem thử, cậu vẫn ổn chứ?. Tuấn lo lắng.
– Tớ có sao đâu. Cậu đâu cần làm vậy.
– Sao lại không?! Chỉ có thế tớ mới-thấy-yên-tâm!
Giận dỗi
Tôi tránh mặt Nguyên, nhưng không để cậu ấy biết là mình đang giận. Nguyên không ngừng thắc mắc về thái độ lạ lùng của tôi. Đối với một chàng trai có độ hiểu biết về con gái gần như là bằng không như cậu ấy thì sao có thể hiểu được những rắc rối này.
Chủ nhật, Nguyên nhắn tin cho tôi, như chả có gì xảy ra cả.
“đã dậy chưa đó? Đi chơi với tớ k?”
“không. ốm!”
“đã bảo phải giữ gìn sức khỏe cơ mà, giận cậu thật!”
“phiền gì đến cậu? chỉ là bạn thôi mà”
Tin nhắn cuối, tôi nhắn nhưng không gửi. Như vậy khác nào khẳng định tôi đang giận cậu ấy, mà giận thì chả có lý do gì phù hợp cả.
Ra chơi hôm sau, đợi tôi vừa bước ra khỏi cửa lớp, Nguyên ngáng chân tôi.
– Này, sao dạo này mặt nặng mày nhẹ với tớ ghê vậy? Tớ có làm gì đâu.
– Mệt cậu quá. Tôi gắt.
Nguyên đặt tay vào chán tôi, lo lắng “Đã uống thuốc chưa…”
Tôi gạt mạnh tay cậu ấy ra, rồi toan bỏ đi, nhưng Nguyên túm lấy cổ tay tôi, kéo lại.
– Có mệt lắm không? Cậu thế này với tớ chỉ vì ốm phải không?
Tôi không trả lời gì mà im lặng trở về lớp. Tôi không biết nên nói với cậu ấy thế nào cả. Lý do thực sự thì… chỉ có mình tôi mới hiểu được thôi.
Trống tiết năm vừa tan, tôi vội vàng trở về nhà, mặc kệ cho Nguyên gọi với thật to ở phía sau. Rồi, Nguyên cũng đuổi kịp tôi, thở dốc.
– Sao đi vội thế? Chả đợi tớ gì cả.
– Mặc kệ cậu.
– Lại ăn nói kiểu ấy. Sao cậu tự dưng thay đổi không lý do vậy?
Tôi bối rối vì không biết nên nói thế nào, bỗng nhiên trông thấy Tuấn đang đi phía trước, tôi nói với Nguyên “ Là vì Tuấn đấy.”
Tuấn nghe thấy tôi nhắc tên cậu ấy thì quay lại nhìn. Được thể, tôi tiến lên đi song song với Tuấn. Bỏ rơi Nguyên như cái lần cậu ấy đã làm với tôi.
Nguyên tròn mắt ngạc nhiên, rồi lùi xe lại như muốn giữ khoảng cách.
– Cậu giận Nguyên à? Tuấn nhìn tôi, ánh mắt không dịu dàng như bao lần khác.
– Cho đáng đời cậu ấy.
– Vì chuyện gì?
– Cậu không hiểu được đâu.
– Khi giận ai đó với một lí do thật vô lý, là mình đã thích người đó rồi đấy – Tuấn cười, rất gượng – Tớ giận cậu. Lý do là vì cậu thích người khác ngoài tớ mà không giám nói.
– Cậu…
– Cậu làm tớ buồn vì hành động ban nãy. Tớ chỉ có thể là một trò lừa gạt thôi à?
Tuấn dường như khiến tôi trấn động, cảm giác như mình vừa gây cho người khác sự đau đớn. Tôi bối rối và thật sự luống cuống.
– Xin lỗi. Tớ không biết…
– Tại cậu ngốc quá đấy. Nguyên cũng vậy. Cậu ấy… chỉ ngây thơ thôi mà.
Những kẻ ngốc
Chiều hôm ấy, tôi quyết định nhắn tin làm lành với Nguyên, tôi không xin lỗi, ban đầu là tại tôi làm mọi chuyện rối lên và cuối cùng cũng là tôi giảng hoà trước. Nguyên không nhắn lại, thật lạ vì cậu ấy chưa bao giờ như thế. Dù rất có thể là cậu ấy đang học ôn, hoặc là không mang theo điện thoại bên mình, nhưng tôi vẫn cứ thấy lo. Cũng có thể lắm chứ, rằng Nguyên đang giận tôi.
Tôi định đến trường tìm Nguyên, nhưng đi được nửa đường thì khựng lại, rồi quyết định rẽ qua một hướng khác, phải leo lên mấy con dốc và mấy con hẻm chéo ngeo để đến nơi mà cậu ấy gọi là “Cánh đồng bất tận”. Tôi thở phào khi trông thấy Nguyên ngồi đấy, gió lớn làm mái tóc vốn thích để dài của cậu ấy bay bay. Tôi chạy đến, chạm nhẹ vào vai Nguyên. Cậu ấy ngoảnh lên, không có vẻ bất ngờ, nhưng vẫn hỏi.
– Sao cậu biết tớ ở đây?
– Nếu một ngày cả thế giới đổ xô đi tìm cậu thì tớ sẽ là người đầu tiên tìm thấy cậu – Tôi không cười để tỏ ra rằng mình không có ý gì là đùa – Có còn chỗ nào cậu đến mà không dẫn tớ theo đâu.
Nguyên ậm ừ, tay mân mê cành lau, không nhìn tôi.
– Cậu đọc tin nhắn chưa? Tôi hỏi.
– Rồi.
– Sao không nhắn lại?
– Không thích.
– Tại sao?
– Không biết.
– Giống trẻ con nhỉ! Tôi cốc đầu Nguyên.
– Vì Tuấn mà cậu tránh mặt tớ?
– Không phải.
– Chính cậu nói thế.
– Tớ chỉ đùa. Đã giải thích rồi còn gì. Cậu giận thật à?
– Ai giận. Tớ ghét cậu.
– Cứ làm như tớ thích cậu lắm ý. Chuyện của cậu và Trang cả khối 12 đều biết.
– Cậu cũng tin mấy cái vớ vẩn ấy sao, mọi chuyện chỉ là hiểu lầm, ai không tin nhưng cậu thì phải tin.
Tôi cố giấu một nụ cười “ Tớ vẫn ghét cậu. Tại cậu không bao giờ hiểu cái gì.”
– Cậu có bao giờ cho tớ cơ hội để hiểu đâu. Nguyên búng giữa chán tôi, phàn nàn.
– Tại cậu ngốc thì có.
– Tại cậu bướng thì có. Nguyên vặn.
Tôi cốc đầu cậu ấy, giận dỗi.
– Tớ bướng, còn cậu thì ngốc không tả được. Đôi khi có những thứ không thể nói ra được mà chỉ có thể hiểu qua cảm nhận thôi. Tớ giận cậu, tại cậu không bao giờ nhận ra điều ấy và không biết cái gì là đặc biệt cả.
Tôi nói rồi bỏ đi. Bỏ mặc ánh nhìn đang ngơ ngác của Nguyên và những suy nghĩ tự nhủ nên nói ra tất cả những cảm nhận bấy lâu.
Tôi bỗng thấy tim mình nghẹt thở khi không trung bao trùm tiếng gọi tên tôi thật lớn từ phía sau, những tiếng bước chân chạy, rồi một bàn tay nắm chặt lấy cổ tay tôi, chặt đến nỗi tôi cũng chẳng muốn dằng ra nữa. Nguyên nhìn tôi, ánh mắt hạnh phúc của cậu ấy dường như đã nói lên mọi thứ.
– Ai bảo là tớ không hiểu gì. Ngốc ạ!
Article sourced from XALUAN.