Tại sao em chưa chấp nhận yêu anh?
ảnh minh họa
Em có tình cảm với người, em biết. Người yêu em, em cũng biết. Nhưng người cứ như vậy, người cứ hỏi lúc em đang phân vân có nên chấp nhận lời yêu của người không.
Em sợ, sợ nhiều thứ lắm. Em sợ người dành tình cảm không nhiều dành cho em. Em sợ người đùa giỡn với tình cảm của em. Em sợ phía sau tình cảm của hai đứa mình là một uẩn khúc gì đó. Em sợ em nắm lấy tay người rồi người lại buông bỏ bàn tay em. Em sợ bị bỏ rơi, em sợ cô đơn. Rồi em sợ, em sợ em không mang lại hạnh phúc cho người. Em sợ bản tính ham chơi của em sẽ làm người mệt mỏi. Em sợ em mang lại rắc rối cho người. Em sợ người mệt mỏi khi ở bên em. Và em còn sợ nhiều, em còn sợ ti tỉ thứ khác. Nên em chẳng đủ can đảm để nắm lấy đôi bàn tay người.
Em cũng muốn bên cạnh em có người. Em muốn được người ôm khi em mệt mỏi. Em muốn được nghe người mắng khi em mắc lỗi. Em muốn người mãi mãi bên cạnh em. Nhưng trong con người em như tồn tại hai con người vậy. Một yếu đuối dễ tổn thương. Một kiên cường mạnh mẽ. Con người em mâu thẫn như vậy cơ mà, em sợ người mệt mỏi khi ở bên em. Nên em vẫn chọn im lặng.
Em đang đặt ra câu hỏi cho chính bản thân mình: Do tình cảm chưa đủ lớn hay không đủ can đảm để nắm lấy bàn tay anh? Rồi em sẽ tìm ra câu trả lời cho chính bản thân em. Khi em tìm ra câu trả lời thì em sẽ đến bên cạnh người! Người tin em chứ!
Article sourced from XALUAN.