Trong sự tàn phá cực kỳ khủng khiếp của trận động đất, người Nepal như được tiếp thêm hi vọng nhờ những sự sống sót thần kỳ sau thảm họa. Mặc dù chính phủ bị chỉ trích không lo cho người dân chu toàn, nhưng những gì người Nepal thể hiện trong những ngày qua cho thấy một sự đoàn kết, ý thức, trật tự và cả những nụ cười...
ảnh minh họa
Sau một hồi tìm hàng hóa, doanh nhân Prabal Saakha và cô HLV chương trình thể dục trên truyền hình Smriti Vaidya không thể chọn được bất cứ món đồ nào. Họ muốn mua những sản phẩm của chính Nepal sản xuất cho các nạn nhân chứ không mua đồ ngoại nhập, trong khi cửa hàng toàn bánh Ấn Độ và các nước khác.
Hai người nhất định lái xe chạy qua các con phố của Kathmandu tìm những cửa hàng còn mở cửa. Họ dừng chân tại một cửa hàng tạp hóa nhỏ và mua một thùng đầy bánh do Nepal sản xuất.
Điểm đến sau đó của họ là một khu lán trại tạm phía sau hoàng cung cũ, nơi bờ tường gạch đổ sập tan tành, khu trại được quân đội canh gác và bảo vệ để đảm bảo trật tự. Những người lính chặn Prabal và Smriti để kiểm tra thùng hàng.
Mọi chuyện có vẻ như không suôn sẻ khi Prabal được gọi đi nói chuyện với người chỉ huy. Sau một hồi, Prabal quay lại và bảo rằng quân đội cảm ơn tấm lòng của họ, nhưng việc họ đem đồ phân phát ở trại là không thể.
Lý do đưa ra cũng hợp lý khiến cả Prabal và Smriti không thể không đồng tình. Người chỉ huy nói rằng ở đây quá đông người và số bánh không thể chia hết cho mọi người. Nếu cho người này mà người kia không có thì cũng… khó.
Vả lại, những người trong trại không phải là thiếu thốn đồ ăn. Họ có tiền, họ đem thực phẩm còn lại trong nhà ra tập hợp nấu ăn chung.
Cũng có người bị mất nhà cửa nhưng cũng có người tập trung tại đây vì không dám ở trong nhà giữa lúc còn dư chấn. Người chỉ huy khuyên Prabal và Smriti đem đồ cứu trợ đến tận tay những người đang thật sự thiếu ăn và thật sự cần thực phẩm trong lúc này.
Smriti nói đài truyền hình của cô sẽ có chuyến cứu trợ vào cuối tuần này để giúp đỡ nạn nhân ở vùng nông thôn bên ngoài Kathmandu.
Đó sẽ là cơ hội tốt để giúp họ. Smriti và Prabal sau đó đã mua thêm đồ và đưa đến các khu vực bị ảnh hưởng bên ngoài Kathmandu để trao cho người dân đang sống ngoài lán trại bên đó.
Việc cứu hộ trong những ngày đầu tập trung nhiều vào Kathmandu, còn các vùng bị ảnh hưởng khác chưa được cứu trợ đầy đủ, một phần cũng do đường sá tiếp cận khó khăn.
Trong cảnh khó khăn, người Nepal không tranh thủ vơ vét mà muốn thực phẩm được chia đều cho mọi người cũng như đem đến cho những người thật sự đang cần cứu giúp.
Tại Sundarighat, đội cứu hộ đến từ Ba Lan đang tìm cách đào xới đống đổ nát một nhà kho lương thực 5 tầng bị sập sau động đất.
Người dân tại khu vực này nói còn vài thi thể bị mắc kẹt bên trong. Đống lương thực bị vương vãi sau khi tòa nhà đổ sập được đội cứu hộ và người dân thu gom lại, không chừa chút nào. Trong tình cảnh này, lương thực vô cùng cần thiết.
Ý thức của người Nepal trong những ngày qua còn thể hiện ở sự trật tự. Trộm cắp vặt có thể xảy ra nhưng hoàn toàn chưa thấy vụ hôi của nào. Dòng người xếp hàng dài ngoài lề đường đợi lên xe buýt về quê kiên nhẫn đứng đợi, không nhốn nháo.
Người người dắt xe máy xếp hàng dài qua những con phố cũng trật tự, không lấn chiếm lòng đường và cũng không quên chừa chỗ trống cho xe ra vào ở những vỉa hè có cổng ra vào của các cơ quan, văn phòng trên phố.
Và những người tại các lán trại hầu như không ai tỏ ra hoảng loạn hay buồn bã. Khi được hỏi chuyện, họ vẫn cười nói vui vẻ và khi được chụp ảnh, nụ cười của họ nở trên môi, phía sau là đống đổ nát. Sự trật tự, nhẫn nại và lạc quan ấy thật tuyệt vời ở một đất nước đang trong tình trạng khủng hoảng.
Theo xaluan