Rằm tháng Giêng đến chùa cầu an thì gặp chồng cũ sánh đôi vợ mới, nhìn thấy bụng tôi anh đứng không vững

12:59' 03-03-2026
Rằm tháng Giêng năm nay, tôi đi chùa cầu an cùng mẹ. Thai đã sang tháng thứ 5, bụng bắt đầu lộ rõ nên đi đứng chậm chạp hơn trước. Mẹ con tôi tranh thủ đi sớm 1 ngày để đỡ chen lấn. Mẹ cứ dặn lên dặn xuống phải cẩn thận, còn tôi thì thấy lòng mình bình yên lạ.

Tôi không ngờ, giữa dòng người chen chúc trước sân chùa, mình lại gặp chồng cũ.

Anh đứng cách tôi vài mét. Khi ánh mắt anh chạm vào tôi, rồi dừng lại ở chiếc bụng đã nhô cao, tôi thấy rõ anh khựng lại. Gương mặt anh tái đi, đôi môi mím chặt. Anh bước lùi một bước như thể không tin vào điều trước mắt. Tôi nghe tiếng ai đó phía sau khẽ hỏi: “Anh sao vậy?”, có lẽ là vợ mới của anh.

Chúng tôi từng có hai năm làm vợ chồng. Hai năm ấy là chuỗi ngày chạy đua với câu hỏi: “Bao giờ có con?”. Tháng nào tôi cũng thấp thỏm chờ đợi rồi thất vọng. Gia đình anh bắt đầu xì xào. Những câu nói như: “Đàn bà không biết đẻ thì giữ làm gì” hay: “Hay là nó có vấn đề”... cứ thế bủa vây.

Tôi đi khám nhiều lần, bác sĩ bảo mọi chỉ số đều ổn. Nhưng áp lực từ gia đình chồng khiến tôi dần nghi ngờ chính mình. Có lúc tôi giục anh đi khám, mẹ anh nghe thì bảo cả nhà vốn khoẻ mạnh nên không cần. Anh khi đó không hẳn vô tâm, nhưng anh im lặng. Sự im lặng ấy đau hơn bất cứ lời trách móc nào.

Cuối cùng, chúng tôi ly hôn. Lý do ghi trong đơn rất nhẹ nhàng: “Không hòa hợp”. Nhưng người ngoài đều hiểu, đó là vì hai năm không có con.

 

Ảnh minh hoạ.

Không lâu sau ly hôn, anh cưới vợ mới. Tôi nghe người quen kể lại với giọng đầy ẩn ý: “Giờ nó cưới vợ khác chắc sắp có tin vui thôi”. Tôi cười cho qua, nhưng đêm về vẫn chạnh lòng. Có thời điểm tôi tự hỏi, hay đúng là do mình?

Sau ly hôn, tôi quyết định sống chậm lại. Tôi thay đổi môi trường làm việc, học thêm một khóa yoga, bắt đầu chăm sóc bản thân nhiều hơn. Một năm sau, tôi gặp người đàn ông hiện tại, đó là chồng tôi bây giờ. Anh biết tôi từng đổ vỡ nhưng chưa bao giờ hỏi vì sao. Anh nói: “Ai cũng có quá khứ, quan trọng là hiện tại em muốn sống thế nào”.

Khi tôi báo tin có thai, anh ôm tôi thật chặt. Tôi đã khóc như một đứa trẻ. Không phải vì sợ hãi, mà vì cuối cùng tôi biết mình không hề “khiếm khuyết” như những lời người ta từng nói.

Và rồi, Rằm tháng Giêng này, tôi gặp lại anh.

Sau vài phút bối rối, anh bước lại gần. Ánh mắt anh đỏ hoe khi nhìn xuống bụng tôi. Giọng anh run run: “Em… được mấy tháng rồi?”.

“Tôi năm tháng”, tôi trả lời.

Anh im lặng rất lâu rồi bất ngờ nói một câu khiến tôi sững người: “Sau khi ly hôn, anh mới đi khám. Bác sĩ kết luận… anh vô sinh”.

Tôi nhìn anh, không biết nên phản ứng thế nào.

Anh kể, sau khi cưới vợ mới gần một năm vẫn không có tin vui, gia đình lại bắt đầu thúc giục. Lần này, anh chủ động đi kiểm tra. Kết quả khiến anh choáng váng: khả năng sinh sản gần như bằng không. Bác sĩ nói tình trạng đã kéo dài nhiều năm.

“Anh đã trách nhầm em”, anh nghẹn giọng. “Anh đã để em một mình chịu điều tiếng”.

Anh nói mình từng nghĩ chỉ cần đổi người, mọi thứ sẽ khác. Nhưng thực tế không như vậy. Vợ mới của anh cũng chịu áp lực, gia đình lại tiếp tục những câu hỏi quen thuộc. Và lần này, anh mới hiểu cảm giác của tôi ngày trước.

Tôi không thấy hả hê. Cũng không còn tức giận. Chỉ thấy một nỗi buồn rất cũ thoáng qua rồi tan biến.

“Chuyện qua rồi”, tôi nói. “Ai cũng có lựa chọn của mình”.

Anh cúi đầu rất lâu, rồi khẽ chúc tôi hạnh phúc. Tôi nhìn người đàn ông từng là chồng mình, thấy trong ánh mắt anh là sự hối tiếc muộn màng. Nhưng tôi biết, cuộc đời không có chữ “giá như”.

Trên đường về, tôi đặt tay lên bụng. Con khẽ đạp, như nhắc tôi rằng hiện tại mới là điều quan trọng nhất. Nếu ngày đó chúng tôi không ly hôn, có lẽ tôi vẫn đang sống trong những hoài nghi và tổn thương. Nếu không có những lời cay nghiệt ấy, có lẽ tôi sẽ không đủ mạnh mẽ để bước ra và tìm hạnh phúc mới.

Rằm tháng Giêng, người ta cầu an cho một năm bình an phía trước. Còn tôi, tôi thầm cảm ơn những giông bão cũ đã đẩy mình đến nơi này, nơi tôi được làm mẹ, được yêu thương đúng cách và không còn phải chứng minh giá trị của mình bằng khả năng sinh nở.

Gặp lại anh giữa sân chùa đông đúc, tôi hiểu rằng, có những mối duyên chỉ đến để dạy ta một bài học. Và khi bài học đã xong, điều ta cần làm không phải là quay lại, mà là bước tiếp với tâm thế nhẹ nhàng nhất.

Mời bạn bầu chọn hay chia sẻ trên Facebook:

Bạn đang tìm dịch vụ về Siêu thị?

Big Sam Market Vùng: Niddrie. Phone: 9366 2237
Xem thêm

chuyên bán các loại thực phẩm tươi ngon như trái cây, thịt, cá,...


Article sourced from EVA.

Original source can be found here: https://eva.vn/ba-bau/ram-thang-gieng-den-chua-cau-an-thi-gap-chong-cu-sanh-doi-vo-moi-nhin-thay-bung-toi-anh-dung-khong-vung-c85a663855.html