Phút hối hận của cô con gái vì đã chê bai cha làm nghề công nhân hôi hám

14:26' 15-12-2015
“Bố tránh xa con ra, người bố hôi lắm!”. Câu nói đó như trăm ngàn lưỡi dao đâm vào tim người bố làm nghề công nhân lam lũ kia, và rồi, cô con gái đã phải hối hận...


“Bố tránh xa con ra, người bố hôi lắm!”

Công việc nào cũng là đáng quý cả, không phân biệt giàu sang nghèo hèn, chỉ cần là những công việc bỏ mồ hôi nước mắt ra để kiếm tiền. Thế nhưng, đối với cô bé mà nói, có một người bố làm công nhân khiến cô thấy xấu hổ với bạn bè, hàng xóm. Cô bé là con gái của một công nhân xây dựng, do sợ ánh mắt kỳ thị của người khác nên cô đã xa lánh bố, thậm chí từ chối cái ôm của bố mình. Cho đến khi lớn lên, cô mới thực sự hối hận về hành động của mình.

Hồi nhỏ, vì công việc của bố mẹ bận rộn nên cô thường ở cửa hàng với dì, tối đến mẹ mới đón cô về nhà. Một lần nọ, bố từ công trường tan làm trở về qua đón cô, thế nhưng, khi nhìn thấy người bố đều là bụi bặm, quần áo lem luốc, cô bắt đầu tỏ vẻ khó chịu. Vừa nhìn thấy con, người bố mỉm cười dang tay ra để ôm con. Cô bé xị mặt rồi nói: “Bố tránh xa con ra, người bố hôi lắm!”.

Khi đó, cô không biết được rằng, câu nói đó như hàng trăm ngàn mũi dao đâm vào tim bố. Sau một ngày làm việc vất vả, bố cô chỉ muốn được ôm con, nhìn thấy tiếng cười của cô con gái bé nhỏ để xóa tan đi mọi mệt nhọc nơi công trường nắng gió và những giọt mồ hôi mặn đắng. Ấy vậy mà, cô đã làm cho bố bị tổn thương.

Cô vẫn xa lánh bố như vậy cho đến khi tốt nghiệp Đại học, thỉnh thoảng cô phải đến công trường làm việc. Hôm đó, tranh thủ giờ nghỉ trưa, cô đi quanh công trường để khảo sát, bất chợt cô nhìn thấy một cảnh tượng…

Một cậu bé chừng 4, 5 tuổi một tay cầm khăn lau mồ hôi cho người đàn ông bên cạnh, một tay cầm cái bánh bao từ từ đút cho ông. Người đàn ông hình như cũng là công nhân của công trường đó, người ông cũng lem luốc, mặt mày bẩn thỉu nhưng khuôn mặt ông nở nụ cười rạng rỡ.

Bố ơi! Bố có mệt không ạ?

Không, bố không mệt, chỉ cần được ôm con, được nhìn thấy nụ cười của con là bố hết mệt rồi!”.

Cậu bé cười tít mắt rồi nói:

Vậy thì ngày nào con cũng cười thế này cho bố hết mệt nhé, khi nào bố mệt, con sẽ lau mồ hôi cho bố, ôm bố để bố có thêm sức lực để làm việc!”.

Con ngoan của bố!”.

Nói rồi, người đàn ông nở nụ cười hạnh phúc ôm cậu bé vào lòng, khoảnh khắc ấy khiến cô bừng tỉnh.

Phải rồi, chỉ cần được nhìn thấy nụ cười, được ôm con vào lòng là mọi sự mệt mỏi của bố đều tan biến, tại sao , tại sao bao nhiêu năm qua, mình lại không thấu hiểu được nỗi vất vả của bố mà lại làm bố đau lòng chứ? Tại sao?...”

Dù bố mẹ có làm nghề gì đi nữa, hãy luôn tự hào về họ

Cô vội vàng chạy về nhà, cô thực sự hối hận vì hành động của mình bao nhiêu năm qua:

Bố ơi! Con xin lỗi! Con xin lỗi vì đã không hiểu được sự nhọc nhằn, sự lặng lẽ cần mẫn của bố. Con xin lỗi, con xin lỗi vì đã nói những lời làm tổn thương đến bố như vậy! Con là đứa con vô dụng!…

Bố nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô, ông mỉm cười:

Con có thể hiểu được như vậy là tốt rồi, hãy mạnh mẽ lên, hãy nhớ rằng, dù bố có làm nghề gì thì bố vẫn luôn yêu con, con gái ạ!”.

Từ đó trở đi, cô luôn ôm người bố toàn thân đầy mùi mồ hôi trước khi đi làm, cô hãnh diện vì có một người bố cao cả và tuyệt vời như thế.

Đừng bao giờ để ý đến những dị nghị của người khác đến công việc của bố mẹ mình mà hãy luôn tôn trọng, hãy luôn tự hào về công việc của họ. Ngành nghề nào, công việc nào cũng đáng quý cả. Chỉ cần được sự ủng hộ của con cái, được nhìn thấy nụ cười của con gái thì với họ, dù có vất vả, có mệt nhọc đến đâu, họ cũng cảm thấy nhẹ nhõm!

Mời bạn bầu chọn hay chia sẻ trên Facebook:

Bạn đang tìm dịch vụ về ?

Diabetes Victoria Vùng: Carlton. Phone: 0413 642 895
Xem thêm

Article sourced from XALUAN.