Con chưa bao giờ nghĩ đến cảnh ba mẹ đối xử tệ bạc với con, và con càng không muốn nhìn thấy cảnh ba mẹ xem con như một người xa lạ. Thế nhưng mọi chuyện đã bất ngờ diễn ra.
ảnh minh họa
Ngày em trai con chào đời, ba mẹ không quan tâm đến con nữa mà hay nộ nạt, khó chịu dù cho con làm đúng. Thậm chí, một lần con vô tình làm em khóc, ba đã thẳng tay tát vào má con một cái rõ đau. Con không đau vì da thịt, mà đau ở trái tim mình. Ba đã quá thiên vị.
Rồi một ngày, ba mẹ đã nói lên một sự thật phũ phàng làm con hụt hẫng: "Mày không phải là con ruột của tao, đó là một sự thật. Để tao trả mày về cho ba mẹ ruột mày. Ngày mai ba mẹ mày sẽ đến…”. Con đau đớn lắm. Với một thằng bé 15 tuổi như con, tuy chưa đủ lớn nhưng cũng hiểu được thế nào là thâm tình. Đêm đó con không ngủ được, chỉ trông cho trời sáng để biết rõ sự thật về mình. Hôm sau, mọi việc được phơi bày: ba mẹ ruột của con chính là hai người mà bấy lâu nay con vẫn gọi là dì và dượng.
Ngày xưa, do khó sinh nên ba mẹ buộc phải xin con nuôi. Lúc đó, vì thương mẹ (là chị em ruột) nên mẹ ruột đã trao con cho mẹ chăm sóc nhằm duy trì tình ruột thịt. Đến khi ba mẹ làm ăn khá giả, có tiền chạy chữa, mẹ đã mang thai. Và khi em trai con chào đời, ba lo sợ con sẽ tranh giành tài sản nên cố tình trả con về "chốn cũ”. Con rất buồn khi ba mẹ lại có những suy nghĩ như vậy. Ba ơi, mẹ ơi, con không phải là một món hàng và càng không muốn mình bị ba mẹ rẻ khinh.
Giờ đây con chính thức trở về chung sống với ba mẹ ruột của mình, nhưng trong tư tưởng của con không có khái niệm ba mẹ nuôi và ba mẹ ruột. Cảm ơn ba mẹ đã nuôi con mười mấy năm qua, lo cho con học hành đến nơi đến chốn. Nhưng mong rằng ba mẹ đừng nghĩ xấu về con, đừng làm tan nát tình ruột thịt. Vì dù sao hai người vẫn là dượng và dì ruột của con.