Người yêu tình nguyện dâng hiến nhưng tôi vẫn đầy tư cách bỏ đi
ảnh minh họa
Tôi và em bắt đầu yêu nhau cách đây 5 tháng. Tôi hơn em 7 tuổi và khi bắt đầu hẹn hò với em thì tôi cũng nghĩ đến việc chọn người để kết hôn. Xét về hoàn cảnh, tính cách thì tôi chẳng có điểm nào không hài lòng về em hết. Ngay cả bố mẹ tôi cũng đều ưng ý em chỉ sau vài lần tôi dẫn về nhà.
Vì mới yêu nhau một thời gian ngắn nên tôi chưa nghĩ đến việc lên giường với em. Em cũng không phải cô gái chủ động trong “chuyện ấy” nên chúng tôi yêu nhau rất trong sáng.
Thế nhưng, nửa tháng nay em có nhiều biểu hiện rất lạ. Em chủ động gần gũi, động chạm tôi từ chốn riêng tư đến cả nơi công cộng. Ban đầu tôi rất thích thú nhưng dần dà tôi sinh nghi vì biết em không phải mẫu con gái như vậy. Nghi ngờ của tôi càng tăng lên khi em hết lần này đến lần khác rủ tôi về nhà. Tôi đấu tranh tư tưởng rất nhiều vì “mỡ đến miệng mèo” nhưng sự đa nghi cho tôi biết em đang giấu diếm tôi chuyện gì đó.
Vốn không phải kẻ tọc mạch nhưng vì nghi ngờ không cách nào giải tỏa được nên tôi lén vào điện thoại của em xem tin nhắn. Tuy không thấy điều gì bất thường nhưng tôi vẫn không thể yên tâm hơn. Tôi dò la bạn bè em thì được biết gần đây tâm trạng em rất thất thường, lúc nào cũng như đang bồn chồn lo lắng. Cuối cùng tôi đành cầu viện tới văn phòng thám tử nhờ theo dõi em xem có điều gì bất thường không.
Hôm đó là chủ nhật, em kêu với tôi bị trúng gió, nhờ tôi sang đánh gió. Cực chẳng đã, tôi đành nhận lời, nghe thế, em tỏ ra vui mừng lắm. Đến nơi, tôi choáng nặng khi em mặc váy ngủ mỏng tang ra đón dù hôm ấy trời khá lạnh. Em nằm lên giường rồi đòi tôi ôm. Chúng tôi nằm ôm nhau một lúc thì em gợi ý chuyện đấy. Vốn đã chuẩn bị sẵn tư tưởng nên tôi vờ chép miệng kêu là quên mang “đồ bảo hộ” rồi. Chẳng ngờ em còn tấn công tôi mạnh bạo hơn, tôi đẩy em ra em vẫn sấn sổ tiến lại. Tôi hỏi em: “Không sợ có thai à?”. Em còn nói: “Có thì sao, đằng nào mình chẳng lấy nhau hả anh?”. Đến lúc đó dù chẳng có bằng chứng xác thực nào tôi vẫn tin dứt khoát em đã làm chuyện có lỗi với tôi và giờ muốn nhân cơ hội ngủ với tôi để bắt tôi “đổ vỏ”.
Cơn giận trong lòng tôi bốc lên, tôi gạt hẳn em ra rồi đứng dậy chỉnh lại trang phục bỏ về. Em ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì xảy ra còn tôi thì xem như đã nhìn rõ bộ mặt thật của em rồi. Đúng lúc khi tôi lấy xe về thì điện thoại đổ chuông, thám tử tôi nhờ theo dõi em báo lại rằng quả đúng là 1 tháng nay em có qua lại với người đàn ông khác. Một vài bức ảnh gửi kèm theo đó khiến tôi chẳng biết làm gì hơn ngoài nhếch mép cười rồi gửi tiếp chúng cho em. Em gọi cho tôi đến hàng chục cuộc, khóc lóc giải thích nhưng tôi vẫ cương quyết chia tay.
Đàn ông không phải lúc nào cũng mờ mắt trước sự lả lơi của phụ nữ, chúng tôi vẫn còn tỉnh táo và đầy tư cách lắm!
Article sourced from XALUAN.