Chồng tôi hiền lành, dễ tính và nhiệt tình. Đang bưng bát cơm lùa trên miệng mà có ai gọi nhờ gì là bỏ bát xuống và đi ngay lập tức.
ảnh minh họa
Anh ấy xuề xòa nên tôi có bao giờ biết đến từ “quản” hay “giữ” chồng. Vậy mà có chuyện xảy ra với cô hàng xóm khiến tôi ấm ức và đang tính phải thay đổi cách tư duy.
Cô hàng xóm ấy tên là Ánh, ở cách nhà tôi vài bước chân. Tôi đi làm suốt ngày, tuần trực 2 buổi; trong khi đó chồng tôi lao động tự do nên ở nhà xảy ra chuyện gì giữa chồng tôi và cô Ánh tôi không rành rõ; chỉ biết rằng cô Ánh này tính tình cũng khác người lắm. Cô ấy thường xuyên sang tận nhà “mượn” chồng tôi, thậm chí lúc tôi không có nhà, cô ấy còn hỏi ý kiến tôi cho “mượn” chồng qua điện thoại.
Thường thì cô Ánh hay nhờ chồng tôi chở đi đây, đi đó vì chồng cô ấy đi công tác xa. Chắc bởi cái sự dễ dãi của chồng tôi với mọi người đã khiến tôi cũng dễ dãi với cô Ánh khi hết lần này đến lần khác cho cô ấy “mượn” chồng. Nhưng tôi chợt giật mình nghĩ cách phải thay đổi lại khi một ngày, đích thân ông bác ruột của tôi, nhà ở trên phố gọi điện chỉ dạy: “Có chồng phải lo quản, lo giữ, ai lại để như thế bao giờ…”. Tôi vặn lại hỏi bác có phải đang gọi nhầm cho tôi không thì bác chắc nịch: “Nay tao thấy thằng Hùng chở một phụ nữ đi qua ngõ nhà tao, dáng vẻ thân tình lắm. Cô kia còn ôm eo nó nữa…”. Gọi điện ngay cho chồng để hỏi rõ đầu cua, tai nheo, tôi được chồng kể: “Thì tối qua em đi trực không về, đang ở nhà xem ti vi, cô Ánh sang nhờ chở ra đây một lúc. Đang rảnh rỗi nên anh chở mà không rõ là đi đâu. Hóa ra cô ấy mang quà đến nhà cảm ơn một ông bác sỹ đang chữa bệnh hiếm muộn cho cô ấy. Anh không nghĩ việc mình làm phải giấu ai, bình thường cô ấy vẫn sang hỏi ý kiến em và em đồng ý đấy thôi. Lần này anh cũng nghĩ vậy…”. Hỏi anh: “Thế anh cứ để cô ấy ôm eo như thế à?”- “Có khi qua đoạn cua, cô ấy bám chắc hơn thôi, anh chẳng không để ý đâu…”.
Cô Ánh lấy chồng đã hơn chục năm nhưng chưa có mụn con, bà con quanh ngõ nhỏ này cũng không ai biết trục trặc do đâu vì không tiện hỏi. Chỉ biết chồng cô công tác ở xa, dễ chừng một tháng mới về nhà một lần. Ban đầu, cô Ánh ít qua nhà tôi nhưng một vài lần nhà cô hỏng hóc về đường điện, có sang nhờ chồng tôi sửa giúp. Thấy chồng tôi dễ tính, giúp đỡ ai thì hết sức nhiệt tình và xuề xòa, thế là quen mui, cô ấy cứ “mượn” chồng tôi hết lần này, sang lần khác.
Có lần, tôi đang ở nhà thì cô Ánh ăn mặc chỉnh tề sang xin phép: “Chị ơi, cho em mượn anh Hùng 2 tiếng nhé! Em đi Bát Tràng sắm ít đồ, tiện thể mua cho hai nhà luôn”. Nghe giọng điệu vô tư có phần trơ trẽn của cô Ánh, tôi bực mình quá liền bảo: “Gì chứ, cô cứ “mượn” thoải mái” đi!”. Thế nào mà chồng tôi dắt xe chở cô Ánh đi thật. Nhìn thấy hai người chở nhau đi ngoài ngõ, ngay trước mặt tôi, máu nóng trong tôi chảy rần rật. “Người đâu mà trơ trẽn như vậy nhỉ. Mượn chồng ư? Tôi nói thế mà cô cũng “mượn” anh ấy được à? Còn anh nữa, vợ nói bóng gió như vậy cũng có dắt xe chở cô ta đi? Hay là có tình ý gì với nhau?”. Hôm đó tôi thấy thời gian trôi đi thật lâu. Tôi đứng ngồi không yên khi thấy chiếc xe máy cũ của chồng tôi đỗ xịch trước cổng. Tôi chạy thật nhanh ra mở cửa, cố trấn tĩnh hỏi han: “Mua được nhiều đồ không?”- “Cảm ơn chị cho em mượn anh ấy. Mua được đồ mà còn rất vui nữa…”. Đợi cô Ánh đi khỏi, tôi hắng giọng hỏi chồng: “Em không hiểu anh ra làm sao nữa, sao cứ vô tư đi cùng cô ta thế?”. Chồng tôi đáp: “Thì có em chứng kiến đấy thôi. Chồng cô ấy không có nhà, cô ấy sang nhờ anh làm xe ôm. Hoàn toàn không có gì hết”.
Đến nước này tôi phải thay đổi cách xử sự của mình đối với chồng và người phụ nữ tên Ánh kia. Nếu cứ dễ dãi như cũ, dễ chừng tôi mất chồng lúc nào không biết. Chồng tôi là thợ điện nước, dễ tính, chẳng lấy gì làm đẹp trai, thế mà vẫn có cô nàng suốt ngày sang “mượn”. Lần sau, nếu cô Ánh đó còn sang “mượn” nữa, tôi sẽ dứt khoát gạt phăng đi để cô ta chừa cái thói đi “mượn” chồng người khác. Và cả chồng tôi, tôi cũng sẽ tìm cách để anh ấy bớt cái tính giúp người vô tội vạ và không có điểm dừng như thế!