Thùy xách chiếc va ly, ngoáy đầu nhìn lần cuối ngôi nhà của mình… nơi đã từng là tổ ấm, bao kỉ niệm buồn vui của Thùy đều chất chứa ở đây… ngôi nhà không xinh xắn, có những vết màu xám bám trên vách tường, cũng không rộng rãi để mọi sinh hoạt gia đình diễn ra một cách thật thoải mái…

 


ảnh minh họa

Tuy vậy, ngôi nhà này là một kí ức đẹp trong lòng Thùy, cô rất muốn sống bên cạnh những điều đẹp đẽ đó dù chỉ là chút gì còn sót lại… Nhưng nếu bây giờ ở lại, Thùy biết lòng mình không bao giờ được bình yên…

Gió buổi sáng lành lạnh, nao nao…Thùy kéo chiếc áo khoác lên tận cổ, vẫn thấy tái tê… Điều đó hẳn nhiên không đến từ tiết trời chuyển đông, có lẽ nó xuất phát từ trong lòng Thùy. Suốt đêm qua, Thùy trằn trọc mãi không ngủ được. Trong đêm thanh vắng, tiếng côn trùng tấu lên một bản nhạc thật thê lương, gió rít ngoài khe cửa, lòng Thùy mệt mỏi, hoang vu… giờ này Lâm ở đâu? ở đâu? Nhiều đêm rồi Thùy đã nghe lý trí mình vọng lên câu trả lời chua xót và tàn nhẫn, nhưng cô vẫn muốn hỏi bốn bức tường, hỏi không gian cô quạnh trong ngôi nhà và hỏi chính lòng mình để biết trái tim cô có thể chịu đựng được bao lâu nữa… Nước mắt không còn chảy được, thay vào đó, là những vết cứa rỉ máu, thỉnh thoảng khiến Thùy nhồi người lên, quằn quại. Lúc nghe tiếng gà gáy sáng, Thùy ra mở cửa nhìn trời, đã hơn bốn giờ sáng… cái lạnh đâm phộc vào cổ họng cứng đơ, sương giá nhiều, đưa bàn tay ra không trung, Thùy thấy những ngón tay mình tê nhức… Thùy đi dạo xung quanh ngôi nhà như người mộng du, bước chân Thùy đôi lúc như đang lao đi, chới với… mùi hương trà my khuất sau vách nhà nhè nhẹ tỏa hương… Thùy xõa tóc dài, mặc áo choàng, gương mặt xanh xao… Không biết có phải vì những giá buốt đến sớm của mùa đông đồng điệu với lòng Thùy mà Thùy thấy được như an ủi, như có thể trút được mọi ngổn ngang… Gió kéo theo lá rụng bên cội mai già, Thùy đưa tay đón gió,  thấy nước rỏ tong tong xuống lòng bàn tay…

Thùy không hề oán giận Lâm…

Với Lâm, cô luôn dành cho anh một tình yêu thương trọn vẹn… Chỉ trách số phận Thùy buồn như một dòng sông, sông thì phải oằn mình chảy qua mọi thác ghềnh đổ về biển lớn, cuộc hành trình đau đớn ấy cứ mãi luân chuyển! …Thùy đang đi hay đang đang biến mình thành một dòng chảy, sao thấy bước chân cứ gập gềnh, trầy trật qua khi bước qua những yêu thương… Thùy đi đã đi qua ngã tư, cô lại ngoáy nhìn, góc ngã tư này là nơi Lâm và Thùy hay dừng xe, Thùy hay đòi ăn bắp nướng trong những ngày mưa lướt thướt… Lâm với tay chìa tiền cho bà bán bắp trên vỉa hè, rồi nhận lại trái bắp nóng hổi, dí dí vào mũi Thùy, tóm hụt bàn tay Lâm đang ve vẩy trái bắp nướng thơm lừng, Thùy vỗ vào lưng anh bôm bốp, dỗi hờn. Hạnh phúc đôi khi chỉ là thế thôi, vậy mà Thùy nhớ mãi, nó đang khiến Thùy muốn bật khóc, dù cô biết sẽ chẳng thể có một giọt nước mắt nào rơi ra… chiếc xe của Lâm đang đứng ở đó, tiếng cười của Thùy và Lâm đã từng ở đó, nhưng thời gian cuốn đi mất rồi. Bao năm rồi nhỉ? Thùy xòe bàn tay đếm, yêu nhau hơn ba năm, cưới nhau được bốn năm… Giữa Thùy và Lâm chưa một lần mâu thuẫn, không một lần cãi vã đến độ lớn tiếng… nhưng hạnh phúc vẫn không thể tròn đầy như người ta trồng một cái cây, rồi cái cây đó ra hoa, kết trái…

Thùy lại đi qua những ngôi nhà có gắn cửa sổ bằng kính trắng, mùa đông phủ lên những ngôi nhà vẻ im lìm rũ rượi như đang còn đang say ngủ… Có một vài ngôi nhà thức sớm, tiếng trẻ con khóc oe oe khuấy động hơi lạnh đang lan dần trong không trung. Thùy ôm bụng, đau khổ hiện hữu đè nặng lên đôi chân, mặt Thùy tái đi, như sắp ngất…Tiếng trẻ con khóc dội vào những kí ức bị đóng chặt bằng nước mắt. Một năm trước, Thùy cũng đã có con, đứa con chưa biết là con trai hay con gái nhưng đã mang đến suối nguồn tin yêu vô bờ cho cả Thùy và Lâm… Thùy đã nói chuyện với con hằng ngày, cảm nhận niềm hạnh phúc của một gia đình nhỏ lớn dần theo giọt máu đang tượng hình trong bụng mình. Mỗi lần đi làm về, Lâm quăng cặp táp trên nền gạch chạy lại ôm Thùy rồi ghí sát đầu vào bụng cô, hôn hít một cách trẻ con, dịu dàng trìu mến như đang hôn một hình hài bé bỏng và nghe nó “đạp”, mắt Lâm rực lên như được thấp lửa, mắt Thùy ấm áp, bình yên… Quãng thời gian đó, Thùy nhớ, mỗi ngày hai vợ chồng đều nằm thủ thỉ với nhau về thiên thần nhỏ còn đang nằm trong bụng mẹ, nếu con gái giống Thùy sẽ xinh đẹp, dịu dàng, con trai thì mạnh mẽ và giỏi giang như Lâm…Thùy sẽ mua những chiếc đầm xinh xắn có kết cườm, nơ và thắt bím cho con gái, và Lâm sẽ dạy con trai đá bóng thật cừ như mình hồi nhỏ… Nhưng hạnh phúc treo lơ lửng ở đó, rồi trở thành một khối bất động...

… Một buổi sáng, Thùy ngã sấp trên nền nhà với một cơn đau nhói đến tận ngực…Thùy nhắm nghiền mắt, bị một sức mạnh cuốn đi, Lâm giành giật, lôi kéo Thùy, bàn tay Lâm siết hằn những lằn đỏ bầm trên cánh tay Thùy, Thùy  bị hút đi theo một vệt mờ trước mắt,  nghe tiếng Lâm lạc giọng gọi tên mình… Thùy khó nhọc quay trở lại, nhưng cô đã trở lại chỉ có một mình, đứa con mang niềm yêu thương của đôi vợ chồng trẻ đi mãi mãi…

***

Thùy khóc như một cơn lũ đang ùa về… Cô phờ phạc, nhẹ tênh như một cái bóng. Lâm thương Thùy héo hắt cả ruột gan, anh chỉ biết ôm choàng lấy vợ, khóe mắt đỏ au, có những đốm lửa nhảy nhót, có cả bóng tối và những hình thù điên dạị đang giễu cợt trong mắt Lâm, anh thấy rõ những tia máu xoắn xít vô tri còn lại trong bụng Thùy, anh thấy rõ tiếng kêu bất lực và thân hình Thùy đổ gục như một pho tượng sáp, chỉ còn lại những mảng sắc nhọn đang ấn mạnh những góc cạnh của nó vào lòng Thùy, lòng anh… Anh vật nhau với nỗi đau để mạnh mẽ vực dậy, và anh sẽ nâng Thùy lên, bằng chính tình yêu chung thủy tuyệt đối của mình, môi anh cắn chặt, tự hứa với lòng, nhất định, nhất định, anh sẽ yêu thương Thùy đến hết cuộc đời này, sẽ chẳng có gì thay đổi dù Thùy không thể thực hiện thiên chức làm mẹ được nữa…

Nhưng anh nghĩ Thùy không biết điều đó. Thùy chờ đêm, vội vã, gấp gáp, vồ vập Lâm, bắt anh cuốn theo từng nhịp điệu hoang dại của mình, Lâm quặn lòng khi biết Thùy đã cố gắng hết sức trong từng nhịp thở. Thùy càng hào hứng, Lâm càng đau lòng, anh sợ đối mặt với vẽ mặt hớn hở tội nghiệp của vợ, anh thấy mình khốn nạn, dối trá và ghê tởm những màu trắng nhờ nhờ vọt ra từ cơ thể mình... Có những buổi sáng thức dậy, vừa mở mắt anh đã thấy Thùy khỏa thân đứng trước gương, hai bầu ngực căng cứng, Thùy  vuốt nhẹ cơ thể từ chiếc cổ rồi trượt dài đến bụng, xoa xoa bàn tay nâng niu vùng da bụng mình, mỉm cười trong gương... Đầu Lâm muốn nổ tung, anh có cảm giác không còn níu giữ Thùy được nữa, anh bất lực, rã rời… mọi tế bào thần kinh run lên khiến thái dương Lâm giật bần bật, rên rỉ… Nhưng Thùy cứ lập lại cảnh tượng đó, cho đến một ngày máu Lâm sôi lên, khó thở, anh bấu ngực không chịu nối, Lâm  hét lên với chính tâm can đang vật vã :

- Thôi đi, dừng lại đi…

Và Lâm đi, bước chân anh đạp đổ mọi thứ, nó hằn nóng rát bi kịch…

Không như Lâm nghĩ, sự nhạy cảm bản năng vốn có của đàn bà khiến Thùy hiểu điều gì đã xảy ra với mình từ lâu lắm… Thùy đã lò dò trong bóng tối, và bắt gặp hình ảnh thê thảm chính mình lẫn trong đó. Thùy cũng không ngờ có thế xuất thần biểu hiện trước mặt Lâm, cứ như đó là Thùy thật, một nửa ma mị đã bị đau khổ vùi dập đến tàn nhẫn… Đàn bà và đàn ông, Eva và Ađam không được Chúa nối liền khúc ruột, Adam làm sao hiểu được cái đáy huyền bí sâu hun hút trong lòng Eva… Lâm không hiểu Thùy, điều đó vừa khiến Thùy an ủi vùa khiến Thùy như đang lịm chết dần… Lâm dù rộng lượng yêu thương Thùy bao nhiêu vẫn không bước qua nổi số phận, so với Thùy, Lâm còn quá bé nhỏ trước cuộc đời, trước nỗi đau… Thùy tàn nhẫn với mình, và buộc mình tàn nhẫn với Lâm...

Lâm không về lại ngôi nhà nhỏ kế từ dạo ấy, mỗi đêm, Thùy nằm co ro trên giường, lật đi lật lại những album ghi lại khoảnh khắc hạnh phúc… Ngón tay Thùy dí trên mắt, môi Lâm, Thùy lại nhớ mùi đàn ông quen thuộc trong người Lâm phả ra từng ấm sực cả phòng ngủ. Nhớ cảm giác siết chặt bàn tay, nhớ cảm giác từng thớ thịt cuộn vào nhau  bỏ quên hiện tại mặc cho cảm giác điều khiển tất cả… cái cảm giác đê mê ấy khiến Thùy lịm đi và đổ gục mãn nguyện trên người Lâm, Thùy nhớ nó, cơ thể Thùy như có hàng vạn con kiến bò lúc nhúc trên người, Thùy vừa khơi gợi, vừa biết ơn khi nó lại ùa về nhưng rồi Thùy chối bỏ một cách bất lực, hụt hẫng và rồi thấy căm tức với những hơi nóng khát khao chảy ra một cách tật nguyền...

Thùy nằm xuống và cứ thế nước mắt tuôn ra, nó ngấu nghiến vùi lấp Thùy đến cùng cực… Thùy tức tưởi khóc cho mình hằng đêm, Thùy bỏ mặc thời gian ngoài khe cửa sổ, chỉ biết thức dậy khi cơn mệt nhoài đã phôi pha, khi cảm giác bờ mắt đã bớt nặng nề, nhức buốt… Thùy đã sống như thế trong một năm trời, đối với cô nó còn hơn hàng thế kỉ, Thùy tự đặt cho mình chờ đợi một điều gì xa xôi lẫn mơ hồ để sống… Nhiều khi cô thoát ra tâm trạng nặng nề và bất hạnh của mình chỉ để chờ đợi, ngóng trông…

Trong khi cô còn không biết mình chờ đợi điều gì, Thùy đã mất con, và cũng đã đẩy Lâm ra khỏi cuộc đời mình…Trong thâm tâm, Thùy luôn mong Lâm sẽ được sống một cách đủ đầy, một người đàn bà mang vết tích tật nguyền như Thùy sẽ chẳng thể mang lại hạnh phúc thật sự cho Lâm, trong khi cô cũng không muốn nhận thấy sự thương hại của Lâm, điều đó còn khiến Thùy đau hơn là bị Lâm ruồng rẫy… Nhưng Khi mọi thứ nông nổi gần lắng dịu, cô vẫn nhớ Lâm da diết, cô  khao khát được ngắm anh, chỉ muốn một lần nhìn thấy gương mặt đó, khóe mắt đỏ au và nghe lại giọng nói đó… Nhưng Lâm giờ ở đâu? Lâm đang sống ra sao? Thành phố này không quá lớn để làm mất dạng một con người, trừ khi đó là số phận.

Những ngày gió chướng bắt đầu thổi, như có một con người khác trong cô thôi thúc, Thùy tất bật dọn dẹp nhà cửa, và hay ra ngõ ngóng chờ… Mùa lạnh nào Lâm cũng kéo Thùy ra chợ, chỉ tay vào những món ăn sặc sỡ và chắc chắn rằng rất cay, hai người sẽ ăn, Thùy hít hà, Lâm tươm mồ hôi mép, và rồi Lâm và Thùy sẽ đi tiếp đến những gian hàng bán áo choàng ấm, cả hai sẽ chọn áo cho nhau rồi mặc lên người mà đi thẳng về nhà… Mùa đông này, chỉ có Thùy đối diện với nỗi cô quạnh và mọi thứ hỗn loạn trong lòng, cô vẫn đợi chờ, dường như sức lực còn lại trong con người của Thùy là để đợi chờ… Cô tin Lâm sẽ trở về, dù chỉ nói với cô một lời đau đến xé ruột…

Nhưng Thùy hoàn toàn thất vọng, buổi sáng hôm qua, có tiếng gõ cửa trước nhà, Thùy đã nín thở để nhón từng bước chân về phía cổng, Thùy xúc động đưa tay lên ép chặt lồng ngực mình, Thùy đã dừng lại trước gương chừng vài giây để kịp nhìn thấy gương mặt mình hốc hác, vuốt lại những sợi tóc may lòa xòa trên trán, tự nhủ với bản thân mình hãy còn rất trẻ… Nhưng khi mở cửa, niềm hi vọng nhỏ nhoi như một vết cắt một lần nữa cứa vào lòng Thùy, bật máu… Người đàn ông hơi gầy gò, râu lớm chớm bạc khoác trên người chiếc áo dạ phết màu da bò sần sùi, chìa ra cho Thùy một gói bưu phẩm, đó là một chiếc áo ấm bằng len màu cánh gián và đề nghị Thùy kí tên xác nhận. Ánh mắt Thùy rơi tỏm trong vô thức, người đàn ông với cái nhìn nhân hậu buộc phải lên tiếng:

- Của một người thân gửi cho cô? Cô biết người đó…

Thùy ngước nhìn người đàn ông, ánh mắt khẩn thiết như một con mèo hoang đang van vỉ xin một nơi ấm áp ẩn mình cho mùa giá rét

- Ông có biết, người đó… giờ sống ra sao không?

- À, ừ, theo những gì tôi cảm nhận… Vâng,Tốt, thưa cô, hoàn toàn tốt…

Thùy hít mạnh, chiếc cổ khẳng khiu lộ rõ đường gân xanh yếu ớt, gật gật đầu và ôm chiếc áo lầm lũi trở vào nhà…

- Vậy là ổn, thế là ổn, ổ…n, rất ổn…! Thùy lắp bắp

Thùy nhủ thầm với mình…Có lẽ Lâm đã tìm được người phụ nữ tốt hơn cô, và anh đang sống vui vẻ hạnh phúc ở một nơi nào đó cùng người đàn bà của mình, họ sẽ có con với nhau, hoặc đã có rồi… Lâm sẽ không còn buồn vì những chuyện đã qua...

Thùy ngồi một mình trước sân, cười ngờ ngệch, những tia nắng nhỏ nhoi đâm xuyên qua kẻ lá không đủ sức chế ngụ hơi lạnh khỏa lấp cả bầu trời… Điều mà Thùy chờ đợi đã kết thúc, bây giờ thì sao? Hoang vắng, lạnh lẽo, chẳng còn gì để Thùy có thể kéo dài những chuổi ngày u ám, đáng sợ đang bủa vây mình… Tất cả như một giấc mơ, và nó đã trôi đi như áng mây lang thang về phía chân trời bất định. Chiếc áo ấm Lâm gửi cho Thùy có phải là một sự quan tâm cuối cùng mà anh dành cho cô? nó thật sự không đủ làm ấm lên một cơ thể đàn bà đã bị đau khổ giày vò đến độ đã bị đóng thành băng tuyết…

Thùy ngồi lặng im trong bóng tối mặc cho nỗi đau cuộn lên ngập ngụa từ trái tim mình, trái tim vẫn đập những nhịp yêu thương nhưng bị rơi xuống một hõm sâu tuyệt vọng, hụt hẫng nghe tiếng vọng lại  nức nở,  xa xót… Thùy vẫn ngồi, như người bước ra sau một cuộc chiến điêu tàn, không có tiếng súng chỉ có những nhát roi tự làm mình đau buốt. Thỉnh thoảng Thùy lại nảy người giật mạnh, từng đợt cảm xúc đó ồ ạt bùng phát lại bị chặn ứ lại nơi cổ họng Thùy, nước mắt bây giờ không còn bật ra ngọt ngào như lúc đầu mới bắt đầu yêu, bắt đầu đau khổ nên trở thành một chất chua chát, bị cô đặc thành bọt trắng khô khan…

Suốt một đêm, Thùy đã ôm chiếc áo ấm đó vào người, chắc chắn bàn tay Lâm đã lướt qua nó? Giờ thì Lâm đã không trở lại, cô không biết tìm đâu ra con đường cho mình, tìm ra một lý do để tiếp tục trãi qua những mùa dài... Thùy nhớ đến con, mỗi khi nhớ con Thùy lại có cảm giác tim mình ngừng đập, đang lơ lửng chấp chới vòng tay trước những thiên thần có đôi cánh trắng. Đêm qua, Thùy mở mắt nhìn theo những đôi cánh đó và lắng nghe tiếng cười trong như pha lê, tinh khiết như giọt sương buổi sớm, để quằn quại trong cô độc lẫn nỗi đau riêng… Thùy ôm chặt chiếc áo ấm trong ngực, thở dốc, một ý nghĩ chợt vụt sáng trong lòng Thùy...

Một cách truyền hơi ấm và cũng khơi lại đốm lửa đã tắt trong một người đàn bà…

Chỉ còn con đường đó còn ý nghĩa với Thùy...

Bảo mẫu...

Đúng! làm mẹ của những đứa trẻ cần tình thương...

Thùy sẽ thật sự được đến gần những thiên thần bé nhỏ, những thiên thần bất hạnh, tại sao không? Thùy sẽ dùng con người tật nguyền vì đau khổ của cô cùng với tình yêu vẫn còn nguyên vẹn thấp lên hơi ấm nhỏ bé trong những ngày mùa đông dài lê thê. Chính quyết định đó như một liều thuốc an thần hữu hiệu nhất đối với Thùy... Lâm đã quá xa xôi, Có lẽ một ngày nào đó, với chút lòng trắc ẩn, Lâm sẽ trở về thăm nhà mà không thấy Thùy, nhưng anh sẽ còn không lo lắng vì gia đình nhỏ của anh đủ sức trấn an những xung động yếu ớt trong lòng anh...

Trời đang nổi gió, hơi lạnh đã se sắt hơn, Thùy vẫn đang bước đi, đã qua những dãy nhà  có những ô kính vuông trắng còn đang ngủ vùi, gần về phía cuối đường, cô sẽ rẽ sang một khúc ngoặc rồi đi tiếp về phía con đường khác… ngôi nhà nhỏ của Thùy ở phía sau, nỗi đau ở phía sau, ánh mắt của Lâm và dáng hình anh đều ở lại… Mùa đông đang kéo về, hơi lạnh hiện rõ dần hình hài  mặt người nanh độc với những ngón tay trắng dài vun vẩy, hất tung sương gió xuống mặt đất… Thùy đã thấy lòng bình ổn hơn khi nghĩ đến một tia lửa nhỏ, ở trại trẻ mồ côi nào đó, cũng nhỏ bé, lạc lỏng và khao khát tình thương, như cô…

Bóng Thùy ngả nghiêng như một cây mùa đông khẳng khiu xiu vẹo trên đường…

P/S: Ngôi nhà có trồng thật nhiều hoa nằm ở một góc sâu của một hẻm nhỏ luôn khép hờ cánh cửa, người ta thắc mắc hết điều kì lạ điều này đến điều kì lạ khác xảy ra ở đây mà không sao lí giải được. Lại một buổi sớm, người đàn ông chuyển phát hôm nọ dừng bước trước ngôi nhà đó, nhỏ dài những hàng nước mắt một cách thương tâm… Ông ta muốn làm một việc đi ngược lại với tâm niệm người chết nhưng không thể, vì người đàn bà trong ngôi nhà này đã bỏ đi đâu mất… Người đàn ông làm nhiệm vụ chuyển phát (có lẽ một lần trong đời chuyển phát chậm trễ) lầm lũi trở về, khóc cho một tình yêu chân thành nhưng bị tạo hóa cợt đù đã trở thành quá vãng… Thùy sẽ không bao giờ biết rằng Lâm đã không còn trên thế gian, anh sống một mình đau đớn sau một tai nạn, và mới qua đời ở một trung tâm bảo trợ xã hội vùng ngoại ô thành phố, chiếc áo ấm là tình yêu cuối cùng anh dành cho vợ, mong cô đi qua hết những mùa đông thật dài, thật dài…

Mời bạn bầu chọn hay chia sẻ trên Facebook:

Bạn đang tìm dịch vụ về Hội chợ Tết?

Hội Chợ Tết St Albans Vùng: St Albans. Phone: 0425 741 498
Xem thêm

Hội chợ Tết St Albans 2024