Không phải mùa thu nào cũng đẹp. Thu buồn và vàng quá, giọt nước mắt của cô gái mới chập chững bước chân vào trường đời đã khiến mùa thu vàng thêm chút nữa.
ảnh minh họa
Không phải mùa thu nào cũng đẹp. Thu buồn và vàng quá, giọt nước mắt của cô gái mới chập chững bước chân vào trường đời đã khiến mùa thu vàng thêm chút nữa.
Người ta bảo thu đến mang theo tiếng gió vi vu, mang theo những chiếc lá rụng rơi, còn với cô mùa thu đến lại gợi nhớ bao nỗi đau tưởng chừng như đã quên.
23 tuổi, cô gái bước ra khỏi màn che chắn của cha mẹ, của mái trường và thầy cô… để tập sống với những người xa lạ, với những mối quan hệ phức tạp hơn. Và đương nhiên sẽ chẳng có con đường nào bằng phẳng cả, rồi sẽ có những khúc quanh, sẽ có những đoạn gồ ghề khiến đôi chân ta nhiều lần muốn dừng lại, nhưng vì bản thân và vì nhiều người hơn thế nữa, đôi chân ấy vẫn tiếp tục bước đi.
Thu đến gợi ra nhiều nỗi đau hơn, những khúc quanh trên con đường ấy còn có cả lối rẽ dành cho tình yêu. Sự nghiệp và tình yêu có tách rời nhau bao giờ? Một cô gái 23 tuổi với khao khát cháy bỏng về một tương lai tươi sáng, thế rồi bị dập tắt đi bởi nỗi đau từ con tim. Tình yêu là thứ phép màu nhiệm, mang đến cả niềm tin và những nỗi thất vọng.
Những ký ức không xa về một chiều thu Hà Nội trỗi dậy khi tháng 8 ùa về. Tháng 8 - tháng của những đau thương, tháng mùa thu của con bé ngây thơ ngày nào khóc đầm trong cơn mưa chuyển mùa. Cô gái 23 tuổi ấy đang cố nhớ về mùa thu của năm trước, mùa mà biết bao ấm ức cô cố nín chịu để học cách trưởng thành như ngày hôm nay.
Cô khóc đầm đìa trong tiếng nói văng vẳng của “mẹ anh ấy”. Tiếng nói đó lại một lần nữa vang lên “Con trai bác là người Hà Nội, nó phải lấy gái Hà Nội chứ không phải yêu đương với một đứa con gái ngoại tỉnh như cháu…”.
Ngoại tỉnh thì sao? Ngoại tỉnh là có tội ư? Lòng tự tôn của một cô gái không cho phép cô nán lại nhà anh thêm chút nào nữa. Cô vùng chạy khỏi tiếng gọi của anh. Mặc cho trời mưa xối xả, mặc cho mưa hắt vào mặt, mặc cho những đau đớn, lạnh căm… cô vẫn chạy, cho đến khi đôi chân ấy không thể tiếp tục chạy được nữa cô mới quyết định dừng lại, nhưng vẫn còn sức để hét lên trời câu nói căm hờn “Gái ngoại tỉnh thì sao?”.
Những tiếng tít, tít… trượt dài trên tay cô, cô tạt vào một góc hiên nhà rồi nhấc máy, tiếng khóc ngày một to hơn, chỉ thấy đầu dây bên kia có tiếng nói của một người phụ nữ trung niên – là mẹ cô. Cô gái khóc tức tưởi như muốn nói ra hết những muộn phiền trong lòng. Chỉ có mẹ là người yêu thương con tha thiết nhất. Cô gái lại khóc, tiếng khóc to hơn sau lời an ủi của mẹ:
"Nỗi lòng em cay đắng
Em khóc trên đôi vầng nhật nguyệt
Mẹ nói em khờ lắm
Mẹ nào chẳng thương con
Mắng con người để thương con mình
Mẹ nào chẳng làm được
Nhưng con nghe lời mẹ dặn:
Sinh con ra mẹ đau từng khúc ruột
Nghe con kể "..."lòng mẹ còn đau hơn
Mẹ không dạy con cãi lời người lớn
Họ không thương con vì con là giọt nước lã
Vậy sao con phải coi họ là máu đào".
Nước mắt hòa lẫn nước mưa. Vậy là cô gái 23 tuổi ấy lại tiếp tục đón mùa thu trong tâm trạng năm cũ. Chỉ có điều cô không còn vùng chạy khỏi anh khi trời đang mưa, bởi anh đã được coi là dĩ vãng, và cũng khó có thể biết chắc được giờ này anh vẫn còn độc thân hay đã yêu và lấy một cô nàng Hà Nội nào đó. Cô gái mỉm cười, nhấp ngụm café đắng rồi đi.
Cô gái 23 tuổi ấy là tôi – một người đã vứt bỏ Hà Nội với bao ước mơ, hoài bão để về lại miền quê xưa. Cô cũng đã vứt bỏ anh ở lại vì dẫu sao gái tỉnh và trai Hà Nội cũng bị ngăn cách bởi “một mùa thu Hà Nội năm ấy”.