Du không đủ can đảm bấm nút gọi vì sợ máy sẽ báo bị từ chối cuộc gọi hoặc nghe nhạc chờ đến chán thì thôi. Lúc trước, mỗi lần muốn nghe bài “Anh sẽ đến”, Du phải nhắn tin bảo anh đừng nhấc máy vì hễ thấy số Du là anh vội vàng trả lời ngay dù lúc ấy đã qua nửa đêm.

 

***

Ngày hẹn hôm ấy cũng đến. Anh mặc chiếc áo sơ mi xanh, đi giày rất lịch sự. Có lẽ kiểu trưng diện này sẽ bị bọn bạn cùng tuổi chê già nhưng trong mắt Thụy Du, thế là đẹp. Theo Du, kiểu thời trang quần jean bạc, áo rộng thùng thình chỉ dành cho mấy nhóc choai choai thôi. Còn anh là anh, là sinh viên một trường đại học có tiếng hẳn hoi. Anh đến đón Du bằng Corolla mới, món quà ba má thưởng khi anh đậu đại học.

 

Buổi tiệc diễn ra đúng như kịch bản của Thụy Du. Anh ngồi im nghe Du thao thao bất tuyệt ôn lại kỉ niệm cả năm qua của hai đứa, bí mật những “chuyện bây giờ mới kể” của Du. Nào là buổi hẹn hò đầu tiên, Thụy Du đã lục tung tủ đồ để tìm bộ đồ đẹp nhất, nào là Du rất giận khi một chiều cuối tuần anh không đến vì mãi lo tìm những bài hát Du thích, chép thành đĩa mà quên cả thời gian. Thỉnh thoảng anh lại đưa tay đẩy cặp kính gọng đen, tỏ vẻ tập trung nghe Thụy Du. Anh vốn là người ít nói nên đều này cũng đương nhiên. Và phần cuối, Du thông báo:
- Em thấy là lạ trong người. Đã đi khám và bác sĩ bảo là….

 

Anh thay đổi sắc mặt, thoáng chút bối rối và trở nên nói nhiều hơn như một nhà hùng biện tài tình. Anh phân tích, đưa ra rất nhiều tình huống, và khuyên bảo nhiều nhiều lắm. Nhưng tóm lại là anh khuyên Thụy Du nên bỏ nó đi vì anh, vì Du và vì tương lai hai đứa. Thụy Du chỉ biết im lặng nghe. Chẳng hiểu từ đâu hai hàng nước mắt lăn nhẹ trên đôi gò má. Anh lau nước mắt và nhỏ nhẹ khuyến mãi thêm một câu: “Nếu em không đồng ý, chắc chúng ta không thể gặp nhau được nữa đâu”. Du ngạc nhiên ngước mắt nhìn anh trân trân. May mà anh kịp chuyển hướng nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

***

 

Từ bãi đậu xe, lần mò mãi Thụy cũng đến khoa trung tâm một bệnh viên phụ sản trong vùng. Du có cảm giác như mọi người đều nhìn vào mình và hiểu sự lí do sự có mặt của cô ở đây. Người Du lạnh toát, mồ hôi như tắm khi thấy cô điều dưỡng đẩy băng ca một bạn gái ngang qua. Thế là một đứa bé ra đi khi chưa có ngày sinh nhật cho riêng mình. Chợt Du nghĩ đến đứa bé trong bụng mình. Nó cũng sẽ như người bạn xấu số kia thôi.

 

Cánh cửa lạnh ngắt mở ra, hơi lạnh phà vào người Thụy Du. Tiếng dụng cụ kim loại lách cách va vào nhau khiến Du nổi da gà, rợn tóc gáy. Du nghĩ: Chỉ ít phút nữa thôi, mình sẽ như cô bạn gái kia, nằm trên băng ca có người đẩy và cả những ánh mắt soi mói của những người xung quanh dù họ cùng cảnh ngộ như mình. Giá như trước kia Thụy Du cứng rắn hơn một chút, đừng xiêu lòng trước những lời ngọt như mía lùi của anh thì đâu đến nỗi. Tất cả cũng vì sợ mất anh, sợ anh sẽ ra đi và đó là cách duy nhất Du có thể làm để giữ anh lại bên mình dù rất mong manh. Lúc ấy, anh đã trấn an và bảo: “Không sao đâu. Còn có anh mà. Anh sẽ luôn bên cạnh em”. Dù rất sợ nhưng tin lời anh, Du đành nhắm mắt mặc cho số phận với hi vọng anh sẽ cảm động và yêu Du nhiều hơn. Vậy mà cách đây hai hôm, Thụy Du nhắn tin nhờ anh đưa đến bệnh viện nhưng anh không trả lời. Mãi đến tối, anh mới nhắn lại:
- Em đi một mình đi. Anh bận rồi.

 

Một dòng nước mắt chảy ra nơi khóe mắt Thụy Du khi nghĩ đến anh, nghĩ đến những kỉ niệm xưa và cả đứa bé xấu số sắp ra đi. “Hổ giữ còn không ăn thịt con” chứ huống chi là con người. Du tự trách: Mình đúng là người mẹ dã man độc ác và vô nhân đạo.

 

- Nguyễn Dương Thụy Du, số phiếu đợi 19.

 

Tiếng cô thư ký cắt ngang dòng suy nghĩ của Thụy Du. “Đã đến lượt mình rồi sao?”: Du giật mình. Trước khi vào phòng, Thụy Du lấy điện thoại gọi anh và: “Your call could not be connected this time, please call back later!”. Ừh thì gọi lại sau nhưng ích gì! Thế là đủ hiểu rồi. Từ tối hôm kia, sau khi nhận tin nhắn đến giờ Du đều nghe câu ấy. Nghe đến nỗi thuộc luôn mà. Có khi nào anh để điện thoại hết pin cả ngày đâu. Du quẹt nhẹ dòng nước mắt, lủi thủi bước theo cô y tá. Đã qua rồi. Tất cả chỉ là giấc mơ. Một giấc mơ đẹp bên anh. Còn giờ, trước mắt Thụy Du là cánh cửa phòng tiểu phẫu. Đó là sự thật.

 

***

 

“Tình yêu trong lành nhất thế gian, nở cách hoa mềm giữa tuyết lan. Em đang lặng nghe tim mình lên tiếng, ngân nga hoài câu trìu mến….” (Nhạc chuông điện thoại Thụy Du reo lên)

 

- Alô, Em hả? Em dậy chưa? Cho anh… anh xin lỗi chuyện hôm qua nhé! Chẳng hiểu sao lúc ấy anh không kiềm chế được lại xử sự như thế. Anh hư quá phải không? May mà có em tỉnh táo. Chứ không thì giờ ân hận lắm rồi. Tối qua về, anh cứ trằn trọc mãi, thấy có lỗi với em quá! Anh chợt nhận ra rằng: “Rượu trong mới giữ được lâu”. Tha lỗi cho anh em nhé! Anh hứa sẽ giữ cho tình yêu của mình trong như nước tinh khiết. Em chịu không?

 

Thụy Du dụi mắt, định thần lại và cố nhớ mọi chuyện. Ôi, thì ra Thụy Du đang nằm mơ, một cơn ác mộng kinh hoàng. Giữa Thụy Du và anh vẫn hổng có gì hết trơn. Vẫn là “tình yêu trong lành nhất thế gian” mà. May quá! Chỉ là mơ.

 

Huệ Trần sưu tầm

Mời bạn bầu chọn hay chia sẻ trên Facebook:

Bạn đang tìm dịch vụ về ?

Relax For Life Japanese Massage Chairs Vùng: Peakhurst. Phone: 02 8307 0878
Xem thêm