Món quà cưới cha vợ tặng khiến tôi càng trân trọng vợ mình hơn
Là thằng ông phải biết yêu thương và bảo vệ vợ con, con à (ảnh minh họa)
Yêu nhau gần một năm thì Hải và Ngân quyết định đi tới hôn nhân. Anh muốn cưới Ngân để 2 người về chung một nhà, tiện cho việc chăm sóc Ngân hơn. Bởi vì khoảng thời gian yêu nhau, vì anh mà có lần Ngân suýt mất mạng vì tai nạn giao thông. Từ đấy trở đi sức khỏe của Ngân suy giảm dần.
Về nhà ra mắt 2 bên xong xuôi, bố mẹ vui vẻ chọn ngày cưới cho vợ chồng Hải. Do nhà Ngân cũng không khá giả gì, nên Hải xin với bố mẹ mình tổ chức tiệc cưới tại nhà thay cho việc thuê nhà hàng. Vậy là tiệc cưới đã được ấn định vào cuối tháng này. Hải hí hửng đếm ngược từng ngày để được rước Ngân về nhà.
Trước ngày cưới, tối nao đi làm về Hải cũng sang nhà Ngân chơi. Thấy chàng rể cũng khá là được, bố Ngân tranh thủ lúc con gái đi tắm vào trong buồng lấy ra món đồ này đưa cho Hải nhỏ nhẹ bảo.
- Đây là quà cưới bố tặng con rể trước. Bố không dám tặng trong lễ cưới của con, vì thực sự món quà này tất cả là tấm lòng thôi con ạ. Con biết rồi đấy, nhà bố mẹ chẳng có gì quý giá ngoài con Ngân ra cả. Hy vọng bố trao “báu vật” đời mình cho con, con hãy thay bố mẹ nâng niu và yêu thương nó trọn đời nhé. Con gái bố khổ nhiều rồi, xin con đừng làm nó khóc. Là thằng ông phải biết yêu thương và bảo vệ vợ con, con à. Có như vậy hạnh phúc mới bền lâu.
- Dạ vâng. Con cảm ơn bố đã dạy bảo ạ. Con không dám hứa sẽ mang lại cho Ngân vinh hoa phú quý, nhưng con hứa con sẽ dùng cả cuộc đời này để yêu cô ấy. Xin bố hãy tin tưởng giao Ngân cho con ạ.
- Bố biết con là người tốt. Bố tin con, nhưng đây là quà bố dành riêng cho con, con đừng để con Ngân nó biết nhé.
Cầm hộp quà bố vợ tặng ra để ở cốp xe, lòng Hải tò mò không biết ông tặng gì vậy. Sau khi đi chơi với Ngân về, Hải vội vàng lên phòng khóa trái cửa mở quà của bố vợ ra.
Khi chiếc nắp hộp được mở ra, Hải lấy ra trong đó một cuốn nhật ký đã rất cũ rồi nhưng vẫn được lưu giữ cẩn thận. Giở từng trang ra đọc, Hải rơi nước mắt với những những gì được viết lại từ 8 năm qua. Gấp quyển nhật ký đó vào, Hải ngồi trầm ngâm suy nghĩ. Thì ra vợ sắp cưới của Hải lại có một tuổi thơ dữ dội vất vả như thế sao.
Từ lúc lên đại học, mẹ Ngân mất một mình em phải cùng bố đẩy xe bánh mì đi bán khắp phố để trả nợ số tiền ngày trước vay chữa bệnh cho mẹ. Suốt những năm tháng đấy, Ngân đã phải còng lưng đội nắng đội mưa rong ruổi khắp phố phường kiếm tiền. May mắn sao, khi ra trường Ngân xin được công việc tốt, lương cao nên cuộc sống của hai bố con đỡ vất vả đi.
Và giờ thì Hải mới hiểu vì sao trong đôi mắt của Ngân luôn chất chứa một nỗi buồn gì đó, mà cô cứ giữ mãi trong lòng không chịu nói ra. Ngân nhớ mẹ, nhớ da diết nhưng lúc nào cũng tỏ ra cứng cỏi để mọi người xung quanh không thương hại cô. Vợ của anh ngốc lắm, vợ có đủ mạnh mẽ để khỏa lấp đi nỗi đau trong lòng mình như thế đâu.
Mấy hôm nữa thôi, Hải sẽ đón Ngân về làm vợ anh. Lúc đấy anh đã thực sự là chồng Ngân. Anh sẽ cố gắng hết sức có thể để mang lại cho cô một mái ấm gia đình hạnh phúc, xoa dịu nỗi đau và bù đắp những thiếu thốn cho Ngân. Đây chính là lúc vợ cần anh nhất, cô ấy là một người phụ nữ tốt, một người phụ nữ mà cả đời này anh sẽ không bao giờ ngừng yêu và trân quý.
Sau vài phút trầm ngâm, Hải lấy điện thoại gọi cho bố vợ. Đầu dây bên kia bắt máy giọng thều thào, mệt mỏi.
- Chuyện gì mà gọi cho bố muộn thế con? Hay 2 đứa lại có chuyện gì à?
- Dạ không ạ, con gọi điện để cảm ơn món quà cưới của bố thôi ạ. Nó rất ý nghĩa và giúp con nhận ra nhiều điều ạ. Cảm ơn bố đã yêu thương, bảo vợ vợ con suốt thời gian qua. Bố hãy cứ yên tâm giao Ngân cho con. Vì con biết có đi tìm khiếp khắp nơi, cũng không tìm ra được một người phụ nữ thứ 2 như Ngân ạ.
- Ừ. Con biết như vậy bố mừng lắm.
Dập máy xuống, lên giường đi ngủ. Hải vẫn bị ám ảnh bởi những ký ức đau khổ của Ngân. Có lẽ món quà cưới của bố vợ đã giúp Hải yêu và trân quý vợ mình hơn. Một người bố gầy guộc, lam lũ nhưng chan chứa tình yêu thương con cái vô bờ bến.
Bạn đang tìm dịch vụ về Siêu thị?
chuyên bán các loại thực phẩm tươi ngon như trái cây, thịt, cá,...
Article sourced from XALUAN.