Em yêu anh
Như chiều yêu nắng muộn,
Chạm rất gần
Mà chẳng thể gọi tên.
Đứng lặng im
Nhìn ngắm anh cười nói,
Niềm vui anh, ấy trong trẻo
Nên em chọn đứng xa làm nền.
Có những tối
Em tập quen với im lặng,
Gấp nhớ thương
Giấu kín vào ngăn tim.
Chỉ sợ lỡ buông lời dư tiếng thừa
Làm anh bối rối,
Khoảng cách chẳng còn nguyên.
Tình yêu ấy
Em không mong hồi đáp,
Chỉ mong anh
Bình yên giữa đời dài.
Em chấp nhận
Làm cơn gió hiu nhỏ,
Thoáng qua rồi
Tự biến tan đi.
Nếu một mai
Anh vô tình ngoảnh lại,
Thấy con đường
Vương vết dấu chân quen,
Xin đừng hỏi
Vì sao em ở đó
Chỉ cần hay
Có một người đã từng yêu
Rất khẽ,
Rất hiền.
Article sourced from BLOGRADIO.
Original source can be found here: https://blogradio.vn/khoang-cach-em-chon-nw249653.html