Vẫn còn một bộ phận có quan điểm “trọng nam, khinh nữ”; nhất là những ông bà có gốc ở miền Trung.
ảnh minh họa
Chúng ta vẫn đang hàng ngày kêu gào về bình đẳng giới. Nhưng, vẫn còn một bộ phận lớn người trưởng thành “trọng nam, khinh nữ”; nhất là những ông bà có gốc ở miền Trung. Thế nên, hàng ngày, vẫn còn rất nhiều phụ nữ khóc thầm hoặc rớt nước mắt vì chỉ sinh được con gái. Rõ ràng, họ không có lỗi, song lại phải chịu cảnh bất hạnh, bị gia đình bên chồng hắt hủi; gia đình chia lìa. Mặc dù, chuyện sinh con gái, không phải do vợ, mà còn bởi chồng.
Chia sẻ chồng với người khác vì sinh con gái
Phận gái 12 bến nước, giờ thì chị Ngọc Nga (sinh 1982, quê Cần Thơ) đã thấm thía câu nói đó. Hồi kết hôn với anh Quang, có nằm mơ, chị cũng không tưởng tượng, có lúc nào đó, cuộc sống của mình sẽ bi đát tới mức này. Không những phải chia sẻ chồng với người khác, mà con gái của mình còn bị hắt hủi.
Cách đây 6 năm, vì yêu, chị Nga quyết định tiến tới hôn nhân với anh Quang. 1 năm sau, chị sinh được một bé gái hết sức kháu khỉnh. Khi con gái được 1 tuổi, chị theo chồng về lại Hải Phòng. Ba mẹ chồng kêu vợ chồng chị trở về quê sinh sống để họ có thể gần gũi con cháu. Lấy chồng thì phải theo chồng, dù không muốn xa gia đình, xa Sài Gòn nhưng chị Nga không còn lựa chọn nào khác.
Mới đến Hải Phòng chưa được bao lâu, dù con gái vẫn còn nhỏ, xong chị đã được bố mẹ chồng bóng gió xa xôi là phải sinh thêm đứa nữa; họ muốn có cháu nội trai để nối dõi tông đường. Anh Quang là con một. Vì thương con, chị Nga hẹn lần hẹn lửa, tính đợi con gái tầm 3 tuổi mới sinh thêm đứa nữa. Nhưng, trời không thương chị, khi con gái mới hai tuổi, bác sỹ kết luận là chị sẽ khó thụ thai sau khi mắc bệnh khá nặng ở cơ quan sinh sản.
Sau khi nghe chuyện, anh Quang an ủi chị là không sao, từ từ chúng ta sẽ chạy chữa. Tuy nhiên, dù đã cố gắng hết sức, một năm sau, chị Nga vẫn không thể có bầu. Thấy ông bà ngày nào cũng nhắc đến chuyện cháu con, rồi lâu lâu lại bóng gió "ông Khiêm bà Tâm vừa có cháu trai kháu khỉnh lắm…" vợ chồng chị đành thú nhận sự thật, rồi xin họ cho chị thêm thời gian. Tuy nhiên, ông bà không đồng ý, ngay ngày hôm sau nói thẳng với chị Nga, nếu chị đã không thể sinh cháu trai cho họ, họ sẽ đi nhờ người khác.
Anh Quang, mới đầu cũng giãy nãy không đồng ý, nhưng sau thời gian ngày nào cũng nghe ba mẹ than thở, nói anh đúng là đồ bất hiếu… thì cũng buông xuôi. Thêm nữa, đàn ông nào lại không muốn có thêm. Kể từ đó, chồng chị thường xuyên đi vắng, nói là để giao dịch làm ăn, nhưng chị Nga biết là anh đến với cô gái bán cà phê tên Trâm ở trên thị trấn. Thân cô thế cô, lại không có công ăn việc làm đàng hoàng, ở nhà chăm con nội trợ, chị Nga biết dù mình có phản đối cũng chẳng có kết quả, nên đành ngậm đắng nuốt cay chấp nhận.
Một năm sau, ông bà bồng một em bé trai kháu khỉnh về nhà, nói với con gái chị “đây là em con”, rồi cả nhà tập trung vào đứa bé mà không thèm quan tâm tới con gái chị như trước đó. Cho tới thời điểm này, họ vẫn giữ lời hứa, chỉ nhận cháu, không nhận thêm dâu. Cô gái tên Trâm được họ đền bù một căn nhà nho nhỏ ở trên thị trấn, còn chồng chị vẫn đi đi về về. Chị vẫn đang cố gắng chạy chữa, nhưng ngày càng tuyệt vọng. Chị đang chết dần chết mòn nơi đất khách quê người, trong căn nhà xa lạ giữa những người xa lạ, chỉ vì chị không thể sinh được con trai!
Khổ vì lấy con trai một mà sinh toàn con gái
Chị có nick muabuon02 thổ lộ: "Hiện tại, tâm trạng của em rối bời. Em đang mang bầu tập hai và kết quả siêu âm 4D lại là con gái. Em đã có một con gái. Chuyện chẳng có gì đáng nói, nếu chồng của em không phải là con trai một, em lại sống cùng bố mẹ chồng.
Tuy chồng em nói ’con nào cũng được’, lần sau mình sinh tiếp nhưng liệu tập ba có ra cu tí hay lại thêm một công chúa nữa? Rồi gánh nặng sẽ đè lên vai khi nuôi nhiều con, trong khi gia đình chồng em chỉ thuộc diện đủ ăn. Sinh con thì phải nuôi chúng trưởng thành đàng hoàng.
Lúc em thông báo kết quả siêu âm cho bố mẹ chồng, họ tỏ ra không tin, vì họ luôn nghĩ đứa sau sẽ là cu tí. Nhưng, siêu âm 4D làm sao sai được. Họ biết điều đó và cố tỏ ra bình thường với em, nhưng em biết trong lòng họ thất vọng lắm. Trước khi chưa biết kết quả, mẹ chồng còn phụ việc nhà cho em, biết rồi thì thôi, em phải gánh hết. Dù hiện tại họ chưa phản ánh mạnh, song “mưa dấm thấm lâu”, nghe người này người kia nói ra nói vào, thể nào cũng có chuyện xảy ra.
Em là phụ nữ không bản lĩnh, dở chịu đựng, em không biết phải làm gì. Em chỉ muốn mình có một gia đình êm ấm, con cái được lớn lên trong vòng tay cha mẹ. Tuy nhiên, em không thể ích kỷ để gia đình chồng em vì em mà không có cháu nối dõi. Nếu chồng em có người phụ nữ khác, em cũng không thể để người ta không danh phận. Nhiều lúc, em luôn cầu nguyện cho kết quả siêu âm là sai, hay là siêu âm con gái lại đẻ ra con trai, dù em biết xác xuất này là cực thấp".
Theo đó, ngay cả người trong cuộc, nạn nhân là các chị em phụ nữ cũng nghĩ như thế, thì làm sao nhà chồng và chồng lại không được nước làm tới.
Mọi người đều đồng ý, con cái là của trời cho, nhiều người hiếm muộn, luôn ước ao có một mụ con mà không được. Chuyện trai gái không quan trọng, quan trọng là nó có khỏe mạnh, yêu thương ông bà, cha mẹ hay không. Có nhiều người có cháu trai, mà nó ngỗ ngược, phá gia chi tử, đến nỗi họ ước là chưa từng có con cháu như thế.