Hóa ra mẹ kế là mẹ ruột
Thì ra, người mà bấy lâu nay nó căm ghét, người mà nó luôn gọi “mụ hồ ly tinh” lại chính là mẹ ruột của nó
Kể từ ngày mẹ mất, nó trở nên trầm tính hẳn, ít nói, suốt ngày chỉ lầm lì trong phòng.
Một ngày nọ của nửa năm sau, nó nghe người dân bàn tán rằng bố nó có ý định lấy vợ khác, chính vì bố bị “con hồ ly tinh” đó mê hoặc, mẹ nó biết được, nên mới xảy ra tai nạn như thế.
Nghe mọi người nói như vậy, nó bắt đầu căm hận bố, càng căm hận “con hồ ly tinh” đã hại chết mẹ nó.
Quả nhiên không lâu sau đó, bố nó kết hôn thật. Hôm đó, bố bắt nó gọi “hồ ly tinh” kia là mẹ trước mặt bao nhiêu người, nó hét to: “Không! Mụ ta không phải mẹ của con, mẹ con đã bị mụ hồ ly tinh này hại chết rồi!”.
“Bốp!”, trong cơn tức giận bố cho nó một cái bạt tai như trời giáng. Nó ôm mặt đỏ bừng bừng rồi chạy ra khỏi nhà.
Một buổi tối nọ, nó đang ngồi làm bài tập, mẹ kế đến bên và đưa cho nó một con búp bê vô cùng xinh đẹp và nói:
“Linh à, con không chịu gọi ta là mẹ thì hãy gọi ta là dì nhé. Dì biết con rất thích búp bê nên đã nhờ người mua ở Bắc Kinh về cho con đấy!”
Nó không thèm nhìn liền vứt con búp bê kia xuống ngay dưới đất. Mẹ kế im lặng không nói, bà lặng lẽ nhặt con búp bê lên và đi ra khỏi phòng nó.
Mặc dù nó luôn làm tổn thương mẹ kế nhưng bà chưa bao giờ mắng nó, đánh nó. Mẹ kế càng thương nó bao nhiêu, nó càng ghét bà ta bấy nhiêu.
Nó tìm đủ trăm phương nghìn kế để đuổi bà ta ra khỏi nhà, và cuối cùng, điều nó mong chờ đã đến, bà ta dọn đi thành phố khác để sống.
Thế nhưng, kể từ ngày mẹ kế bỏ đi, bố nó vì nhớ bà, vì đau buồn nên ông suốt ngày mượn rượu giải sầu, lại cộng thêm việc ăn uống không đầy đủ, bữa ăn bữa không cho nên, không lâu sau, ông ngã bệnh.
Hôm đó, tan học trở về nhà, nó nhìn thấy bố nằm trên giường, sốt cao độ nằm hôn mê bất tỉnh, miệng không ngừng gọi tên mẹ kế, trong lòng nó bắt đầu thấy hối hận.
Nó quyết định đi tìm mẹ kế về để chăm sóc bố. Nó chạy đi tìm khắp nơi, tìm mẹ kế trong vô định. Cuối cùng, nó tìm được bà ấy, hóa ra bà vẫn ở gần bố con nó chứ không hề đi đến thành phố khác. Nhìn thấy nó đích thân đi tìm mình, mẹ kế cảm động vô cùng.
Bà quay về, bố nó vui mừng khôn xiết. Thế nhưng, nhìn thấy bố nó thân mật với mẹ kế, nó lại căm ghét cả hai người. Nó lại lầm lũi, ít nói như xưa.
Lên cấp hai, đi đâu nó cũng nghe mọi người nói rằng nó rất giống mẹ kế. Nó nghĩ chắc bà ta về ở chung cũng khá lâu nên mọi người mới nói vậy. Về nhà, nó tự soi gương và tự thấy mình cũng có nét giống mẹ kế.
Một hôm, nó quyết định hỏi bố cho ra nhẽ, nó kéo bố vào phòng mình:
“Bố đang giấu con chuyện gì đúng không ạ? Bố cho con biết rốt cuộc bà ta là ai đi? Tại sao mọi người lại bảo con giống bà ấy?”
Bố nó một mực từ chối, thế nhưng cuối cùng, ông cũng chịu nói hết mọi chuyện.
“Con hãy bình tĩnh nghe bố nói đây. Thật ra, mẹ kế mới chính là mẹ ruột của con. Ngày đó, bố và mẹ kế của con ở gần nhà nhau, được hai gia đình sắp đặt nên đã định ngày hôn lễ. Thế nhưng, một hôm nọ, mẹ con trên đường đi làm về, đi qua đoạn đường vắng, bà ấy không may gặp phải một thằng xấu xa, tên đó đã làm nhục mẹ con, ít lâu sau, bà ấy mang thai con.
Sau đó, bố biết được, bố không chấp nhận được sự thực đó nên đã hủy hôn với mẹ con và kết hôn với người mà hàng ngày con vẫn gọi là mẹ ruột. Bất hạnh thay, bà ấy lại không sinh được con, mẹ kế con vì biết được hoàn cảnh gia đình bố nên đã trao con cho bố mẹ nuôi và một mình bà ấy lang thang kiếm sống.
Bà ấy vô cùng đau khổ, trong lòng bà ấy vẫn không nguôi ngoai một ngày nào đó được nhận lại con. Vì vậy, cho dù con có đối xử như thế nào, bà ấy vẫn cam chịu, bởi bà ấy luôn ăn năn, hối hận về tội lỗi của mình.
Hãy gọi bà ấy một tiếng “mẹ” đi con! Hãy cho bà ấy một cơ hội để chuộc lại lỗi lầm của mình! Đi đi con!”.
Vừa nói, bố vừa đẩy nó ra ngoài gặp mẹ. Nước mắt nó giàn giụa, nhìn thấy mẹ đang loay hoay làm việc nhà, nó ngập ngừng rồi chạy lại ôm chầm lấy bà:
“Mẹ ơi!…”
Hai mẹ con nó ôm nhau khóc nức nở…
Cho đến bây giờ, nó vẫn luôn tự hào vì có một người bố và hai bà mẹ tuyệt vời. Dưới sự chăm sóc của bố mẹ hiện tại, nó luôn cố gắng không ngừng và đạt được những thành tích cao trong học tập.
Mặc dù không phải bố ruột nhưng bố luôn yêu thương nó hết mực, cả gia đình nó sống vui vẻ, hạnh phúc bên nhau trong sự ngưỡng mộ của dân làng.
Article sourced from XALUAN.