Tôi yêu anh tính đến nay cũng đã gần 1 năm nhưng chủ yếu tôi sống bằng nước mắt trong cái tình cảm này. Anh vô tình, lạnh nhạt và vô cảm.
Anh không gọi cho tôi mỗi buổi sáng hay buổi tối, không một tin nhắn chúc ngủ ngon, hay buổi sáng vui vẻ..cũng chẳng quan tâm hỏi xem tôi đang ở đâu hay làm gì?
Không gọi tôi là bà xã, không gọi em yêu, cũng không gọi vợ yêu... Một ngày dài không điện thoại, không tin nhắn, anh có biết tôi đang mỏi mòn chờ đợi. Cuối cùng, tôi không thể chờ, cầm máy gọi cho anh. Đầu dây bên kia là giọng nói mà tôi vẫn mong mỏi hàng ngày được nghe nhưng mà sao tôi lại thấy lạ lùng đến thế kia chứ.
Nghe giọng nói của anh mà tim tôi như muốn nghẹt thở vậy đấy. Tôi biết rằng tôi yêu anh nhiều lắm.
Một năm yêu nhau và một lần duy nhất anh đưa tôi tới trường rồi tôi tự đi xe buýt về. Cách nhau 30 phút đi xe nhưng một tháng cũng chỉ gặp nhau một lần. Ngay cả lúc tôi ốm, gọi cho anh nhưng anh cũng không quan tâm, bảo em lớn rồi mà không biết chăm sóc bản thân à, kệ em chứ????. Rồi lúc tôi khóc, anh lại nói tôi trẻ con và trách mắng tôi có thế mà cũng khóc. Anh có biết những lúc như vậy tôi chỉ cần anh ôm tôi thật chặt nhưng anh lại quay lưng lại bỏ mặc tôi cùng những giọt nước mắt.
Nhiều lúc tôi cảm thấy mình vô cũng yếu đuối, muốn dựa vào ai đó và khóc lên. Nhưng thực sự là tôi không làm được với cái vỏ ngoài giả vờ mạnh mẽ tôi không muốn phải khóc trước mặt một ai hết.
Và trên những chuyến xe bus, những con đường vắng lê bước một mình thì những dòng nước mắt lại lăn dài trên má của tôi. Lúc đó chỉ ước rằng có một vòng tay ấm áp của anh ôm chầm lấy và lau khô giọt nước mắt kia đi. Nhưng có lẽ điều đó tôi chỉ dám tưởng tượng mà thôi.
Tôi cứ cảm thấy tôi yêu anh thì dường như tình cảm anh dành cho tôi lại hoàn toàn ngược lại. Những giây phút ở bên nhau càng ngắn ngủi đi và tôi cảm nhận được rằng tình yêu của chúng tôi đang dần biến mất.
Đau khổ thì cũng chẳng thể giải quyết được gì, tôi đã chọn con đường níu kéo anh để sau này tôi sẽ không hối hận khi mất anh. Nhưng có lẽ tình duyên của tôi và anh chỉ có vậy thôi nên có cố gắng cũng chẳng được.
Tôi nhận ra sự lạnh nhạt của anh trong mỗi tin nhắn, trong giọng nói của anh. Tôi biết mình đã sai thật rồi và hiên giờ tôi đang rơi vào bế tắc. Thật sự yêu anh và cần anh nhưng anhl lại càng rời xa tôi.
Anh nói anh không tốt và anh có lỗi với em, anh không xứng đáng nhận được tình cảm của em. Vậy sao anh lại nói yêu em làm gì để bây giờ khiến em phải khổ đau như thế này. Tôi phải làm sao với tình cảm hiện tai của tôi. Con tim luôn hướng về người đó mà lí trí thì bắt dừng lại.