Hàn Quốc: Bức tường tìm mẹ của 900 người con nuôi
Trong một chiều mưa tháng 8, hàng chục người Hàn Quốc từng được nhận nuôi ở Mỹ, Canada và châu Âu trở về thành phố Paju, gần biên giới Triều Tiên. Tại công viên Omma Poom, họ gắn những tấm bảng gốm mang tên mình lên bức tường đá với hy vọng người thân có thể nhận ra.
Mỗi tấm bảng được vẽ tay, ghi tên, năm và nơi sinh của một người con nuôi. Màu sắc biểu thị thời điểm họ rời Hàn Quốc. Màu đỏ và xanh da trời (tượng trưng cho thập niên 1970 và 1980) xuất hiện nhiều nhất, tương ứng với giai đoạn nhận con nuôi quốc tế tại Hàn Quốc đạt đỉnh. Màu trắng dành cho những người đã qua đời trước khi tìm được gia đình.
Công viên Omma Poom (Vòng tay mẹ) mở cửa tháng 6/2025 sau nhiều năm vận động của nhiếp ảnh gia Lee Yong-nam (72 tuổi) và tổ chức Me & Korea. Lee nảy ra ý tưởng này trong thời gian tìm một người bạn thời thơ ấu đã sang Mỹ làm con nuôi.
Hơn 900 cái tên đã phủ kín bức tường tại công viên này.
Nicole Rieth trả lời phỏng vấn tại Seoul, Hàn Quốc, tháng 5/2026. Ảnh: AP
Nicole Rieth, sống tại bang Michigan, Mỹ, có tên trong đó. Cô được đưa sang Mỹ vào tháng 1/1989 khi mới bốn tháng tuổi. "Ở đây có rất nhiều tấm bảng, nhưng chúng tôi vẫn chỉ là một phần nhỏ trong số những người được nhận nuôi", Rieth nói.
Theo hồ sơ, Rieth sinh năm 1988, là con thứ ba trong một gia đình Hàn Quốc và được cho làm con nuôi vì cha mẹ gặp khó khăn tài chính. Rieth cho biết khi lớn lên ở Mỹ, cô thường tự hỏi mình thừa hưởng khuôn mặt của ai.
Năm 2024, Rieth bắt đầu tìm cha mẹ ruột. Cơ quan từng phụ trách hồ sơ nhận con nuôi đã gửi thư đến địa chỉ cuối cùng của mẹ cô nhưng không được hồi âm. Cô tiếp tục tìm kiếm với sự hỗ trợ của Trung tâm Quyền trẻ em Quốc gia Hàn Quốc. Rieth cho biết cô không đặt mục tiêu phải xây dựng quan hệ với mẹ ruột hay tìm lời giải cho quá khứ, cô chỉ muốn biết mình giống ai. "Tôi muốn làm tất cả những gì có thể để sau này không phải hối tiếc", cô nói.
Không phải mọi lời nhắn ở Omma Poom đều đến từ những người con. Giữa hàng trăm tấm bảng, có một mảnh giấy ép nhựa của đôi vợ chồng đang tìm con gái tên Bora với nội dung: "Con không cô độc. Con có mẹ và có cha. Cha mẹ xin lỗi và yêu con".
Paju từng là nơi nhiều trẻ em bắt đầu hành trình ra nước ngoài sau Chiến tranh Triều Tiên (1950-1953). Thời kỳ đầu, phần lớn là trẻ có mẹ người Hàn và cha là lính Mỹ. Trong nhiều thập niên sau đó, hàng nghìn trẻ mỗi năm được đưa sang phương Tây, đỉnh điểm vào những năm 1980 với hơn 6.600 trẻ một năm.
Trên ngọn đồi nhìn xuống Omma Poom, một tòa nhà quân đội Mỹ cũ được cải tạo thành bảo tàng, lưu giữ khoảng 1.000 hồ sơ gồm ảnh, ngày sinh và lời nhắn gửi mẹ ruột.
Angela Lee-Pack có một hồ sơ ở đây. Cô sang Ontario (Canada) năm 1971 khi mới hai tuổi. Khi trưởng thành, cô hai lần về Hàn Quốc dán tờ rơi tìm mẹ ở Seoul và Jeonju. Năm 2019, một người đàn ông liên lạc vì nghi cô là con của người chú đã mất. Từ manh mối này, người ta tìm được một phụ nữ ngoài 70 tuổi có nhiều thông tin trùng khớp, nhưng bà phủ nhận từng cho con và từ chối gặp Lee-Pack. Cô trở về khách sạn và khóc.
"Mỗi lần nhìn vào gương, tôi lại tự hỏi mẹ là ai, trông như thế nào", Lee-Pack cho biết.
Bức tường tại công viên Omma Poom ở Paju, Hàn Quốc, tháng 5/2026. Ảnh: AP
Việc tìm gia đình ruột càng khó khăn bởi những sai lệch trong hồ sơ. Các cuộc điều tra gần đây phát hiện nhiều trẻ được ghi là mồ côi hoặc bị bỏ rơi dù vẫn còn cha mẹ. Tháng 5/2026, một nhóm bà mẹ đề nghị điều tra các trường hợp họ cho rằng con mình bị đưa ra nước ngoài trái phép.
Jalyn Smith, được đưa sang Mỹ năm 1993, cũng chưa thể đoàn tụ với mẹ. Năm 2021, cơ quan phụ trách tìm được mẹ ruột của cô nhưng bà từ chối liên lạc. Năm năm sau, Jalyn tiếp tục tìm kiếm và để lại tên mình trên bức tường Omma Poom.
"Tôi tự hào khi được đứng trong cộng đồng này, dù vẫn mang theo những cảm xúc mâu thuẫn và mất mát", Jalyn nói.
Bạn đang tìm dịch vụ về Siêu thị?
chuyên bán các loại thực phẩm tươi ngon như trái cây, thịt, cá,...
Article sourced from VNEXPRESS.
Original source can be found here: https://vnexpress.net/buc-tuong-tim-me-cua-900-nguoi-con-nuoi-5120253.html