Tôi có một con em đang học năm hai đại học. Em tôi là đứa thông minh, nhưng có máu nghệ sĩ nên tính tình nổi loạn.
ảnh minh họa
Tôi 26 tuổi, cái tuổi không còn trẻ để vô đây tâm sự. Tuy nhiên, tôi thực sự muốn hỏi mọi người về quan điểm của giới trẻ ngày nay, để hiểu em gái tôi, cũng như để nhìn nhận lại bản thân mình.
Theo như người ngoài nhận xét về tôi, tôi độc tài và lạnh lùng. Tôi thì tự nghĩ bản thân mình là người chịu áp lực tốt và sống theo nguyên tắc. Gia đình tôi theo nghiệp kinh doanh. Hồi nhỏ, tuy không học xuất sắc một môn nào, việc học của tôi vẫn đều đặn điểm khá, giỏi, và cuối kỳ thì vào top 3 lớp. Tôi cũng đi du học khi trào lưu du học nở rộ. Tôi từng yêu thích quản lý khách sạn, nhưng cuối cùng lại theo kế toán tài chính, bởi tôi chỉ được nhận học bổng từ trường đó và bởi đó là ngành có thu nhập, luôn luôn cần ở bất kỳ nơi đâu. Tôi vẫn học tốt, đi xin thực tập, tốt nghiệp. Hiện tại, tôi đang làm việc cho một công ty chuyên về kiểm toán ở Mỹ.
Tôi có một con em đang học năm hai đại học. Em tôi là đứa thông minh, nhưng có máu nghệ sĩ nên tính tình nổi loạn. Nó sống tự do hướng ngoại, thích gì làm nấy nên điểm số từ những năm trung học đã lên xuống thất thường. Nhờ tôi là chị cả đi trước, gia đình cũng hướng em tôi vô học cùng trường. Em tôi ban đầu cũng nghe theo (có lẽ vì cái mác học bổng) nhưng nửa năm trở lại đây, nó bắt đầu trở chứng. Đầu tiên, nó gọi cho tôi nói là nó bỏ một môn học, kỳ sau học lại. Đối với tôi, đó là điều không thể chấp nhận được nên dù biết nó muốn được thông cảm, tôi vẫn mắng nó một trận. Sau đó, nó gọi điện báo với gia đình là nó quyết định chuyển sang ngành… thời trang, bởi ngành nào trong kinh tế nó cũng đều cảm thấy không hợp. Gia đình tôi không có ai làm thời trang. Hơn nữa, thực tế đó là ngành quá tốn kém, mà tương lai việc làm thì mịt mờ. Tôi thuyết phục nó rằng kinh tế là ngành chung, ra trường muốn kinh doanh cái gì, ở đâu cũng được. Một khi học hết đại học, tự kiếm ra tiền rồi, mới có quyền lựa chọn. Con bé lại lý luận rằng đại học không phải nơi để học chung chung nữa, nên nó không nắm bắt cơ hội ngay lúc này thì sẽ mất. Gần đây, em tôi còn “đình công” bằng việc trình ra hàng loạt điểm kém, đe dọa gia đình là nó sẽ làm mất học bổng. Vì biết đây là trò trẻ con ăn vạ, tôi mặc kệ và dự định nói gia đình cắt tiền sinh hoạt của nó. Tuy nhiên, gia đình tôi vẫn thương con nên vẫn cố nương theo nó. Hiện tại, chuyện vẫn dung dằng chẳng tới đâu.
Gần đây, tôi nhận được cuộc gọi từ trường là con bé đang điều trị tâm lý bằng thuốc, bởi nó có hiện tượng trầm cảm nặng. Cả nhà tôi thì lo nó học quá bị thần kinh, còn tôi dù sao cũng đã hạn chế nặng lời với nó. Tuy nhiên, tôi vẫn không tài nào hiểu nổi ước muốn của nó. Tôi cảm thấy dù không thông minh, như tôi, cũng hoàn toàn có thể thành công nhờ nỗ lực. Đằng này, em tôi vốn đã thiên bẩm tính toán rất tốt, lại không thể chịu được áp lực từ ngôi trường chính tôi từng học. Tôi quan điểm không phải việc gì thích cũng có thể chiều theo, bởi trên đầu mỗi con người khi sinh ra đã đều phải gánh một phần trách nhiệm với người xung quanh. Chuyển qua ngành thời trang, gia đình tôi phải đổ ra một khoản rất lớn; trong khi những tín chỉ các lớp kinh tế của nó đều bị bỏ hết…
Gần đây tôi có gọi điện nhiều cuộc, con bé không thèm bắt máy. Nhìn nó hiện giờ, đôi khi tôi cũng thấy dao động. Có phải tôi quá khắc nghiệt không? Tôi và nó vốn từ xưa đã không hòa thuận. Tôi có lúc ghen tị với nó, bởi nó luôn được gia đình tha thứ và chiều chuộng; còn nó cũng không ưa tôi, vì có tôi là cái bóng quá lớn với nó...
Tôi phải làm sao? Bố mẹ tôi đã li thân từ lâu, giờ chị em tôi bất hòa. Nếu cô lập em tôi lúc này, nó có làm sao, tôi sẽ chịu một phần liên đới trách nhiệm. Tôi hiểu cảm giác cô đơn, bởi tôi đã và đang phải trải qua cảm giác đó. Tôi nên luyện tập cho nó sống quen với áp lực và nỗi cô đơn, hay chấp nhận chiều theo ý muốn của nó?