Tưởng như Real một lần nữa lỗi hẹn giấc mơ La Decima nhưng không, họ đã bước qua lằn ranh sinh tử để giành danh hiệu Champions League thứ 10.
Real
Thiên đường ấy chỉ cách địa ngục một ranh giới và nó được đổi bằng những giọt nước mắt nuối tiếc của Atletico…
Nói về cơn khát danh hiệu mang tầm thập kỉ, không ít người sẽ nhắc tới Arsenal, đội bóng vừa giành FA Cup sau 9 năm tay trắng. Nhưng ở mảnh đất giàu có như Bernabeu, cũng có 1 đội bóng khác rơi vào cảnh mòn mỏi chờ đợi danh hiệu là Real Madrid. Nhưng khác với Arsenal, Real chờ đợi danh hiệu Champions League thứ 10, thứ mà người Tây Ban Nha gói gọn trong 2 từ La Decima.
Ở Wembley, Arsenal đã chứng tỏ khao khát mãnh liệt bằng cú ngược dòng ấn tượng trước Hull City (trong thế bị dẫn trước 2 bàn). Còn đêm qua, ở Da Luz, chiến thắng của Real trước Atletico đâu kém phần kịch tính. Họ đã lỗi hẹn giấc mơ Decima trong phần lớn thời gian thi đấu, chính xác là 57 phút, kể từ khi Casillas mắc sai lầm chết người cho tới lúc Ramos ghi bàn đưa Kền kền từ “cõi chết” trở về.
Khoảnh khắc Ramos ghi bàn gỡ hòa đã vẽ ra 2 bức tranh tâm trạng trái ngược. Trong khi Diego Simeone nổi điên chỉ trích vị trọng tài thứ 4 vì 5 phút bù giờ thì Carlo Ancelotti lại bùng nổ như một quả bóng đã được bơm hơi quá căng. Đó là lằn ranh sinh tử mà Real đã vượt qua nhờ bản lĩnh vào khao khát hơn người, thứ khao khát mà họ đã đúc kết qua 12 năm.
Từ đây, kịch bản trận chung kết đã đi theo một ngã rẽ khác! Đó là bi kịch dành cho Atletico và cái kết có hậu dành cho thầy trò Ancelotti. Có lẽ đến khi đá hiệp phụ, Diego Simeone mới nuối tiếc về quyết định điền tên tiền đạo chưa bình phục chấn thương, Diego Costa vào đội hình xuất phát. Ông mất 1 quyền thay người và buộc phải để Juanfran chạy lò cò trên sân trong hiệp phụ thứ 2.
Ancelotti thừa tinh tế để nhận ra vấn đề đang nảy sinh ở Atletico. Chẳng bởi thế mà Marcelo và Di Maria đột ngột dâng cao nhắm thẳng vào hành lang phải của Rojiblancos. Hệ quả, Real có 2 bàn thắng, một đến từ Marcelo và một đến từ nỗ lực đột phá của Di Maria. Trận chung kết đã kết thúc dù sau đó Cris Ronaldo còn làm nên 1 điều kì diệu khác là vượt qua Messi về số bàn thắng ở Champions League.
Real đã đánh bại Atletico với tỉ số 4-1 sau 120 phút. Đó là con số gây bất ngờ nếu biết rằng Kền kền đã khổ sở thế nào trước hàng thủ Atletico trong giờ thi đấu chính thức. Tuy nhiên, đây lại là kết cục công bằng nếu nhìn lại cách chuẩn bị của 2 đội bóng thủ đô Madrid trước chuyến viếng thăm Lisbon. Trong khi Atletico phải bung sức để giành chức vô địch La Liga thì Real đã chủ động buông súng.
Bởi vậy, ở Da Luz đêm qua, Real có đầy đủ anh tài ngoại trừ Alonso (treo giò) và Pepe (chấn thương). Còn với Atletico, họ mất chân sút chủ lực Diego Costa chỉ sau 9 phút thử nghiệm và Arda Turan, tiền vệ được cho là người có thể lực tốt nhất của Rojiblancos ở mùa giải này.
Điều lo ngại nhất của Diego Simeone đã diễn ra ở hiệp phụ thứ 2, khi các ngôi sao Atletico sa sút vì thể lực và chấn thương, cơ hội quá tốt để Real hiện thực hóa giấc mơ La Decima. Đó là cái giá phải trả của Atletico vì chức vô địch La Liga và cũng là quy luật công bằng mà Real đáng được nhận sau khi chấp nhận buông súng ở La Liga.
Giờ thì Ancelotti có thể mỉm cười và tự mãn bởi ông đã hơn 9 đời HLV khác của Real kể từ mùa Hè năm 2002. Những người yêu thích Carletto có thể tôn ông như một vị thánh sau chiến thắng đêm qua. Dù gì, ông đã có 3 chức vô địch Champions League, ngang bằng Bob Paisley (Liverpool) và chẳng thua kém bất cứ ai. Những người không thích Carletto thì chỉ xem đây là vị HLV có duyên với đấu trường số 1 châu Âu. Thực tế, nếu cú đánh đầu của Ramos đi ra ngoài, có thể Ancelotti đang ngồi đó và gặm nhấm nỗi buồn cùng Flo Perez.
Bóng đá là vậy! Chỉ 1 khoảnh khắc có thể làm thay đổi toàn bộ kịch bản như đã dựng sẵn, giống như việc Drogba đánh đầu tung lưới Bayern, giúp Chelsea lên ngôi cách đây 2 năm. Hay xa hơn, Ancelotti cũng từng cay đắng hơn Simeone rất nhiều khi để Liverpool ngược dòng không tưởng ở Istanbul cách đây 9 năm.
Nuối tiếc là dư vị của bóng đá nhưng sự vỡ òa mới làm nên cảm xúc nghẹt thở của trái bóng tròn. Tất cả đã tái hiện ở Da Luz đêm qua. Đúng như tên gọi của nó, thứ ánh sáng ấy đã giúp cuộc chiến của người Tây Ban Nha trở thành bữa tiệc đầy ắp cảm xúc.
Real đã đăng quang nhưng đây là chiến thắng của thủ đô Madrid. Chưa bao giờ NHM thủ đô Tây Ban Nha lại cuồng nhiệt và vui mừng đến thế. Atletico không thể làm nên lịch sử nhưng họ cho thấy mình là những người xứng đáng có mặt ở Da Luz. Kém đối thủ về mọi mặt nhưng Rojiblancos đã khiến tất cả phải kiêng nể vì sự can trường, bướng bỉnh. Và chỉ chút nữa, họ đã đẩy giấc mộng Decima của người hàng xóm xuống vực thẳm.
Vài năm nữa hoặc có thể là năm sau, đội hình của Atletico có thể chỉ còn một nửa, một phần ba, thậm chí là biến mất, HLV Diego Simeone có thể gia nhập 1 bến đỗ mới giàu có hơn… nhưng trận đấu đêm qua ở Da Luz sẽ vẫn sống mãi trong lòng các CĐV Rojiblancos. Họ đã có 1 mùa giải thành công và cũng là những người chiến thắng. Họ thắng ở tư duy, biết vượt qua hoàn cảnh và dám nghĩ dám làm…
Hôm nay là ngày hội của người Madrid bởi Real và Atletico đã cùng nhau tạo nên những thước phim sống động, giàu cảm xúc trên mảnh đất cách đó hơn 500km. Sẽ còn rất lâu nữa, hoặc có thể là không bao giờ họ được sống trong cảm giác “trận đấu này là của chúng mình”. Chúc mừng Real, chúc mừng Atletico!