Đêm tân hôn, mẹ chồng quyết không cho vợ chồng tôi động phòng
Đêm tân hôn, mẹ chồng tôi nhất quyết không cho chúng tôi động phòng
Sau một thời gian quen nhau, cả hai bên họ hàng thúc giục, chúng tôi mới nghĩ đến việc tổ chức đám cưới. Nói thật ở tuổi này, cưới xin cũng không còn hào hứng như tuổi còn đôi mươi nữa. Lúc đầu chúng tôi cũng chỉ định đăng ký rồi làm vài mâm cơm mời họ hàng là xong. Thế nhưng mẹ chồng tôi nhất quyết không chịu.
Mẹ chồng tôi bảo việc xem ngày cưới phải cẩn thận, không thể làm bừa được. Điều đáng ngạc nhiên là không chỉ hỏi ngày sinh, tháng đẻ của tôi, bà còn hỏi cả ngày phụ nữ của tôi nữa. Tôi trố mắt nhìm, trần đời tôi chưa bao giờ nghe chuyện hỏi ngày kỳ quặc như thế này.
Tuy nhiên, nhìn thấy mẹ chồng mình tỏ ra khá lo lắng trong việc muốn chúng tôi nhanh chóng có cháu đích tôn nên tôi cũng khá phối hợp. Bà vẫn thường cho rằng tôi và anh đều đã nhiều tuổi, phải ngay lập tức có con. Thêm nữa, anh lại là con trai trưởng trong gia đình, nên mẹ chồng tôi mong con đầu lòng của chúng tôi sẽ là con trai.
Tôi không biết các bà mẹ khác thì làm gì, nhưng mẹ chồng tôi đưa cho tôi một danh sách những đồ nên ăn và kiêng ăn ngay trong hôm nhà trai sang đặt vấn đề cưới xin. Bà yêu cầu tôi phải tuân thủ danh sách thực phẩm đó. Ngoài ra, mẹ chồng tôi còn nhờ mua được ở đâu một đống thuốc lá sắc và yêu cầu tôi phải sắc uống hằng ngày.
Thì ra, mẹ chồng tôi đã bỏ rất nhiều thời gian, công sức đi tìm bác sĩ giỏi và nhờ họ tư vấn để vợ chồng tôi có thể sinh con trai ngay trong năm đầu tiên. Muốn như vậy, hai chúng tôi đều phải có sự chuẩn bị về thể lực.
Hàng ngày, mẹ chồng bắt chúng tôi uống thuốc đều đặn, ăn các món ăn bổ dưỡng và tốt cho việc sinh con trai, đúng theo chỉ dẫn của bác sĩ. Chồng tôi là một người con hiếu thảo, nên hết sức muốn chiều lòng mẹ. Với anh, mẹ là người quan trọng nhất trong cuộc đời, nên anh chấp nhận làm mọi điều để bà vui.
Tôi rất hiểu tính cách và suy nghĩ của chồng mình. Cho nên dù không hề cảm thấy thoải mái với hành động của mẹ chồng, nhưng tôi vẫn im lặng làm theo sự chỉ bảo của bà, chỉ để chồng tôi không phải khó xử.
Ngoài ra, bà còn gọi tôi vào phòng và phán thẳng thừng: “Chuyện sinh hoạt vợ chồng từ nay phải nhịn, không thể làm bừa được, chuyện gì cũng phải có kế hoạch. Trong thời gian này cả hai đứa phải kiêng kem. Thằng V có đòi hỏi thì con cũng phải biết lựa lời mà khuyên nó. Khi nào được thì mẹ sẽ báo con”.
Tôi đứng như trời trồng khi nghe mẹ chồng tương lai phán. Miệng tôi há hốc, đầu nóng phừng phừng như phải sốt. Dù tôi vô cùng bức bối nhưng vẫn cố chịu đựng, vì biết bà cũng chỉ có ý tốt thôi.
Nhưng cuối cùng, điều khủng khiếp nhất đã xảy ra, đó là vào đêm tân hôn của chúng tôi. Sau suốt hơn 1 tháng trời, tôi và chồng mình mới được ở chung phòng với nhau, khỏi phải nói, chúng tôi đã hồi hộp và chờ đợi giây phút ấy đến thế nào, vậy mà mẹ chồng tôi vẫn không chịu buông tha.
Mẹ chồng tôi đứng ngoài phòng nói vọng vào: “Tối nay con Linh ra đây ngủ với mẹ, hôm nay chưa được ngày đâu”. Hóa ra bà hỏi kỹ ngày đến tháng của tôi để tính lịch quan hệ cho vợ chồng tôi. Nhưng do ngày cưới lại không phải đúng ngày để đúc con trai nên bà một hai không cho chúng tôi vào giường cưới với nhau.
Đến nước này, tôi không tài nào chịu nổi. Tôi vùng ra khỏi phòng, khóc nức nở. Tôi không thể ngờ được bà can thiệp vào cuộc sống của vợ chồng tôi đến vậy. Đến đêm tân hôn mà bà cũng không tha cho tôi. Cũng là phụ nữ, sao bà không hiểu tâm sự của tôi thế! Tôi đã nhịn bà đến nước này rồi, mà bà vẫn không tha cho tôi sao?
Article sourced from XALUAN.