Cuộc điện thoại lúc nửa đêm của một cô gái
ảnh minh họa
Tôi lấy chồng đã được 5 năm. Chồng tôi tuy không đẹp trai nhưng cao lớn và khá phong độ. Tình cảm của chúng tôi rất mặn nồng cho tới khi tôi sinh bé thứ hai. Do bận rộn với công việc cơ quan, tối về lại chăm sóc con nhỏ nên chúng tôi ít dành thời gian cho nhau hơn. Cũng bắt đầu từ đó, anh lạnh nhạt với tôi hẳn, chuyện vợ chồng cùng ít dần đi, có khi cả tháng trời, anh chẳng buồn động vào người tôi.
Tôi thỏa hiệp cùng anh. Yêu cầu anh dừng lại với cô ả kia thì tôi sẽ coi như không có chuyện gì. Anh đồng ý với ý kiến của tôi và đúng thật, sau hôm đó anh tan làm là về nhà, giúp đỡ tôi chuyện cơm nước, con cái. Tôi kiểm soát anh rất chặt và không hề phát hiện ra bất cứ dấu hiệu kì lạ nào. Nhưng tất cả chỉ êm ấm được một tháng.
Tối hôm đó, anh nói công ty tổ chức liên hoan, có lẽ sẽ về trễ. Trước những biểu hiện xuất sắc của anh trong một tháng qua, tôi đồng ý để anh ra ngoài mà không hề biết rằng, sự thật mà tôi phải đón nhận tới đây lại ghê gớm đến thế.
Anh đi tới nửa đêm vẫn chưa thấy về. Tôi liên tục gọi điện thì anh không bắt máy. Trong lòng vẫn cứ chắc mẩm do anh quá chén, mải vui với bạn bè mà không để ý tới điện thoại. Nào ngờ suy nghĩ trong tôi vừa dứt thì cũng là lúc màn hình điện thoại sáng lên dòng chữ “chồng yêu”. Tôi mừng rỡ, vội bắt máy và chết sững trước câu nói: “Chị đến mà rước của nợ của chị về đi, mới một hiệp mà đã không dậy nổi rồi”.
Niềm tìn vừa lành đã tiếp tục bị rạn nứt. Tôi để mặc anh ở đó chứ nhất quyết không chịu tới đón anh về. Tôi làm sao có thể cho phép bản thân xót thương cho kẻ đã phản bội tôi, khiến tôi phải đau khổ và nhục nhã như vậy. Tôi rút trong ngăn bàn ra một tờ giấy trắng và viết lên đó dòng chữ: “Đơn xin ly hôn”.
Article sourced from XALUAN.