Cứ sáng sớm là mẹ chồng khua nồi, gõ bát ầm ĩ
Mẹ anh nói với hàng xóm rằng nhà anh vô phúc nên anh mới lấy phải người như tôi (Ảnh minh họa)
Tôi và anh lấy nhau cũng được 1 năm rồi. Cuộc sống mới, với những “con người mới” thực sự không dễ dàng như tôi từng mơ tưởng.
Ngày còn yêu nhau, tôi và anh thường cũng thường ngồi nghĩ về chuyện sau này, nghĩ về lúc mình mang bầu, rồi đến lúc sinh con sẽ hạnh phúc và ngập tiếng cười ra sao. Cũng đã có lúc tôi nói đùa với anh về quan hệ mẹ chồng nàng dâu, tôi bảo anh “lỡ sau này em với mẹ cãi nhau thì sao? Anh sẽ bênh ai?”. Lúc đó tôi cũng chỉ hỏi vậy thôi, vì tôi luôn suy nghĩ mọi mối quan hệ đều do mình điều tiết, mình sống tốt với họ tất nhiên họ sẽ sống tốt với mình.
Với mẹ chồng cũng thế, tôi chỉ đơn giản nghĩ mẹ chồng cũng như mẹ mình. Con người không ai là hoàn hảo, nên rất mong sau này tôi sai ở đâu mẹ nói tôi sửa ở đó. Tôi càng có niềm tin về mối quan hệ với mẹ khi ngay từ những ngày đầu bố mẹ anh rất quý tôi, vài ba ngày không thấy tôi vào chơi lại nhắn nhủ anh hỏi tôi bận gì sao không thấy vào….
Những ngày đầu, tôi thực sự là một người con dâu ngoan, đảm… Mọi việc trong nhà tôi cáng đáng hết, từ nấu ăn đến giặt giũ, dọn dẹp trong nhà. Tôi cũng không hạch họe hay trách cứ em gái anh mặc dù trong nhà nó không làm gì ngoài việc cứ đảo tung mọi thứ lên rồi tôi là người dọn.
Rồi tôi mang bầu, vì mệt mỏi, ốm nghén nên tôi chẳng làm được việc gì, chỉ ăn – nôn – ngủ. Tôi mệt mỏi chả thèm ăn uống, việc nhà cũng không làm được nữa, tôi cáu gắt bực bội với tất cả mọi người.
Thế rồi điều gì đến cũng đến, nhiều lần tôi làm mẹ anh bực mình, cả bố anh nữa nhưng bố mẹ không nói gì. Tôi chỉ nghĩ chắc mẹ anh thương con dâu bụng mang dạ chửa, tính khí thất thường nên không để ý. Nhưng đâu có ngờ mẹ đi nói xấu tôi với hết người này đến người khác rằng nhà anh vô phúc nên anh mới lấy phải người như tôi và còn nhiều lời lẽ thậm tệ khác.
Đau khổ vì những chuyện đó nhưng tôi chỉ dám nén giận, nuốt nước mắt. Thế nhưng mọi việc đâu chỉ có thế, sống trong nhà tôi cũng không được yên ổn. Biết tôi mất ngủ ban đêm nhưng cứ sáng sớm mẹ anh lại dậy dọn dẹp, khua nồi gõ bát ầm ĩ. Chồng tôi cũng khó chịu nhưng chỉ im lặng, không góp ý gì với mẹ anh.
Càng ngày mẹ anh nói càng khó nghe hơn, mặc dù không chỉ mặt đặt tên nhưng tôi biết nhân vật bà muốn hướng đến là tôi. Còn ai khác trong cái nhà này chứ.
Nhiều lúc tôi nghĩ trách mẹ anh hay trách anh đây, hay trách chính cái tính của tôi cái gì cũng nén trong người. Nhưng liệu tôi nói ra mẹ anh có để yên cho tôi nói không hay lại um xùm lên để mấy bà hàng xóm có chuyện bàn tán?
Giá như anh hiểu được cho suy nghĩ của tôi rồi góp ý với mẹ anh, giá như anh có thể đứng giữa giải quyết mọi mâu thuẫn thì có lễ bây giờ tôi và đứa con trong bụng của tôi đã có được môt giấc ngủ ngon.
Article sourced from VIETGIAITRI.