“Con ơi! Để cha nói dối con một lần này nữa thôi nhé!”
ảnh minh họa
“Bác sĩ con trai tôi không thể cứu được sao bác sĩ?”
“Thật xin lỗi! Chúng tôi đã làm hết sức mình. Cậu bé bị chứng viêm cơ tim nặng. Chúng tôi đã xét nghiệm lâm sàng với siêu âm tim. Anh thấy không? Điện tâm đồ cho thấy: Tim cậu bé đập đứt nhịp. Còn X quang thì cho thấy tim của thằng bé trở nên to triệu chứng phù phổi nữa. Có lẽ chỉ trong vòng một tuần là cậu bé không qua khỏi.Thành thật xin lỗi”.
Người cha cắn môi: “Bác sĩ làm ơn đừng cho con trai tôi biết!”.
“Anh yên tâm. Chúng tôi chỉ thông báo cho người nhà để họ chuẩn bị tâm lý”.
Người đàn ông thất thểu quay trở về phòng con trai: “Con à!”
“Có phải bệnh của con sắp khỏi đúng không cha?”, thằng bé tươi cười:
Người cha suýt chút bật khóc. Anh cắn chặt răng, nuốt vào lòng những cơn giông sắp đến. Môi anh nở nụ cười như giấu đi những vết răng cứa vào thành sẹo. Vết sẹo thương con mà anh không bao giờ muốn mất nó:
“Ừ! Con sắp khỏi rồi. Con thích gì ba sẽ mua cho con”.
“Con chỉ muốn được gặp mẹ, con nhớ mẹ cha à!”.
Người cha như chạm điện. Anh nhìn con đau khổ. Thằng bé đâu có biết mẹ nó đã nhẫn tâm rời bỏ hai cha con nó ra nước ngoài sinh sống với một người đàn ông khác.
Tấm lòng người mẹ không đủ chỗ cho thằng con năm tuổi. Trời còn có những khi nổi sấm chớp mà khi cô ta trao con cho anh, mắt người vợ, người mẹ không có một ánh chớp nào! Ngần ấy năm, người mẹ cũng không hề về thăm con. Cô ta bận bịu với chải chuốc, nhảy đầm như quên hẳn trong đời người đàn bà có một lần được cái diễm phúc thiêng liêng là làm mẹ!
Anh ôm con trong hai cánh tay ấm tình con, thiếu nghĩa vợ mà nghẹn ngào: “Ừ! Mẹ sẽ tới với con. Mẹ bận công việc, mẹ sẽ về thăm con”.
Mấy hôm sau, thằng bé yếu dần đi. Nó khao khát được nhìn thấy mẹ đến chết đi được. Bên cạnh giường, có một thằng nữa vào viện vì chứng thấp tim, lớn hơn nó chút ít đang được mẹ đút cho từng muỗng cháo. Thằng bé nhắm mắt. Trái tim bé nhỏ của nó như lạc nhịp dần, hụt hẫng.
“Con à! Con!”, người cha hốt hoảng. Thằng bé hấp hối. Nó thều thào nói: “Con nhớ bà ngoại nữa cha à. Mai ba dẫn con về thăm ngoại nhé”.
Người cha khóc không thành tiếng. Anh gật đầu. Cậu bé trong những phút giây cuối cùng của cuộc đời vẫn không ngừng hỏi về người mẹ:
“Mẹ sao lâu về thăm con thế cha?”
“Con à! Mẹ sẽ đến mà. Mẹ và bà ngoại sẽ đến. Họ sẽ đón con về chơi”.
“Mẹ về nhà mình phải không cha? Sao mẹ đi công việc gì mà lâu quá? Mẹ sẽ về với mình phải không?”
Anh gật đầu và không chịu nổi nữa anh bật khóc rồi ôm chặt lấy con. Nước mắt ướt mái tóc thằng con. Trời ơi! Làm sao anh có thể chịu nổi sự mất mát này để nói dối với con là nó có thể sống được và mẹ nó sẽ kịp tới để nhìn mặt đứa con trai duy nhất lần cuối?
Anh thầm nghĩ: “Con ơi! Để cha nói dối một lần này nữa thôi rồi cha chẳng thể nào nói dối với con được nữa”. Cuối cùng anh cũng cố gắng nuốt nước mắt vào tim mà nói dối con: “Mẹ sẽ về! Gia đình chúng ta sẽ lại đoàn tụ con yêu ạ!”.
Nghe xong câu nói đó của anh, cậu con trai cũng đã ra đi nhưng đôi của nó vẫn mở to nhìn anh. Anh vuốt mắt cho con. Đôi mắt nó không chịu nhắm lại. Nó vẫn như đang mở ra chờ đợi một lời ước nguyện cuối cùng.
Article sourced from XALUAN.