Như vậy, đội quân mà Mourinho dẫn dắt đã thua trận thứ 2 liên tiếp chỉ trong vòng ít ngày, mà đáng nói hơn trận thua nay lại diễn ra ngay trên thánh địa Stamford Bridge - nơi ông từng có gần 70 trận bất bại liên tiếp trước đây. Trong thất bại đó, người ta được chiêm ngưỡng đội hình lạ mắt của Mourinho. Chưa bao giờ một người nổi tiếng cầu toàn như “Người đặc biệt” lại cho 7 cầu thủ có xu hướng tấn công cùng có tên trong đội hình xuất phát. Để rồi chính sự sáng tạo bât ngờ ấy đã làm hại chính ông. Nhìn những Eto’o, Torres lần lượt tỏ ra kém duyên và thiếu sắc sảo trước khung thành đối phương, “Người đặc biệt” có nhớ Lukaku?
Từ Bồ Đào Nha, Anh, Ý, đến Tây Ban Nha, vùng đất nào Mourinho đi qua cũng để lại những thành công nhất định. Thành công của ông được xây dựng trên nền một lối chơi phòng ngự khoa học, thực dụng đến tàn nhẫn. Cũng đúng thôi, muốn chiến thắng thì phải biết ghi bàn, nhưng muốn có danh hiệu thì phải biết phòng thủ. Và danh hiệu là thước đo cho thành công của bất cứ một huấn luyện viên nào.
Tuy nhiên ngẫm lại mới thấy, các đội bóng từng được Mourinho dẫn dắt không ít thì nhiều đều sở hữu những mẫu tiền đạo sát thủ. Thời ở Chelsea có Drogba, qua Inter có Milito, Eto’o, đến Real Madrid có cả Ronaldo, Benzema, Higuain. Nghĩa là không đơn thuần Mourinho chỉ biết phòng ngự, đội bóng của ông trước hết rất giỏi ghi bàn. Chỉ là người ta thường nhìn lên cái bề nổi rằng Mourinho hay đổ bê tông để quy ông tiêu cực này nọ.
|
|
|
Mourinho đã sai khi đem Lukaku đi cho mượn. Ảnh: Internet. |
Trở về thực tại, ở Chelsea bây giờ, Mourinho có thắp đuốc đi tìm cũng không kiếm đâu ra một tiền đạo đẳng cấp đúng nghĩa. Torres thì vật vờ, chỉ là cái bóng của chính anh so với lúc ở Liverpool. Demba Ba phong độ cũng thất thường. Còn với Eto’o, số tuổi cùng với mức độ thích nghi với giải bóng đá Anh của “báo đen” đang là một dấu hỏi lớn với người hâm mộ. Qua hai trận thua, hẳn không ít lần Mourinho than trời với hàng công quá “cùn” của The Blues. Có lẽ bây giờ “Người đặc biệt” đang tiếc “hùi hụi” khi trót cho mượn tiền đạo được mệnh danh là “tiểu Drogba” – Lukaku.
Còn nhớ ở chuyến du đấu trước mùa giải, không phải Torres hay Demba Ba mà chính Lukaku mới là cầu thủ thi đấu hiệu quả nhất trên hàng công. Cái tuổi đôi mươi tràn đầy sinh lực, lối đá có gì đó thiên về bản năng nhưng không hề thiếu đi những pha xử lí sắc sảo làm người xem khá thích Lukaku. Người ta chờ đợi nhiều lắm vào mùa bóng đầu tiên anh được chơi cho đội 1 Chelsea. Ấy thế mà chỉ vì một quả đá hỏng penalty trong trận tranh Siêu cúp châu Âu với Bayern Munich, Mourinho ngay lập tức cho anh đi “học việc”. Để rồi, khi Lukaku không còn ở Stamford Bridge, ai ai cũng thấy cái trống vắng nơi đầu mũi trận địa. Cái Chelsea thiếu bây giờ là một tiền đạo cắm đúng nghĩa. Càng cần hơn khi các đội bóng mà Mourinho dẫn dắt luôn chơi lì lợm, biết kết liễu đối thủ từ những sơ hở nhỏ nhất. Thiếu người dứt điểm hiệu quả, mọi toan tính của Mourinho đều đổ xuống sông xuống bể. Hai trận thua gần đây là minh chứng điển hình nhất.
Thực ra, trước kì chuyển nhượng kết thúc, Người đặc biệt đã toan tính rằng mua được Eto’o thì coi như yên tâm khi có một quân bài “tẩy”. Lúc ấy, hàng công Chelsea sẽ gồm có Eto’o, Torres, Ba và một số cầu thủ khác có thể đá tiền đạo ảo. Nhưng điều ông Mourinho không lường trước được là không ai trong những cái tên đó đạt được phong độ cao khi bước vào “đánh thật”. Cái tên Torres giờ là thuật ngữ để diễn tả những pha bỏ lỡ khó tin. Demba Ba vẫn cứ vật vờ, trận hay trận dở. Kể cả Eto’o người được ông Mourinho tin tưởng giao ấn tiên phong cũng tỏ ra chưa thích nghi được với lối chơi của toàn đội. Công bằng mà nói, không ai bàn cãi “báo đen” là sát thủ vòng cấm địa. Tuy nhiên giờ đã bước qua tuổi băm, ai dám chắc anh chơi được đỉnh cao như thời còn khoác áo Inter. Chưa kể Eto’o xa rời bóng đá đỉnh cao đã 2 năm nay và bóng đá Anh không phải là thiên đường cho tất cả, đã có những người đến rồi ngậm ngùi ra đi vì không chịu được sự khắc nghiệt ở nơi đây. Trong khi đó, Lukaku lại là một trung phong cắm điển hình ưa thích theo cách vận hành của thuyền trưởng người Bồ. Chưa kể anh đã được thử lửa ở Premier League mùa vừa qua và có 17 bàn làm “quà” cho Chelsea. Lọt vào top các cầu thủ ghi bàn nhiều nhất giải đấu danh giá này không phải ai cũng làm được.
Trải nghiệm có, sức vóc cũng không kém ai, nhưng đành ngậm ngùi chờ năm sau để cống hiến cho The Blues, âu cũng là một điều tiết nuối cho bản thân Lukaku và cả người hâm mộ Chelsea. Riêng Mourinho, sau khởi đầu thuận lời thì giờ đây ông đã phải nhận 2 trận thua liên tiếp. Căn nguyên của mấy trận thua thì được mổ xẻ khá nhiều. Tuy nhiên chung quy lại vẫn cứ là do dứt điểm kém. Hãy còn quá sớm để phán xét những thay đổi về chiến thuật của Mourinho là đúng hay sai. Nhưng đã đến lúc người ta có quyền nghi ngờ nước cờ cho mượn “tiểu Drogba” của Người đặc biệt.