Ngày bố chết, chiếc xe gây tai nạn chạy mất. 12 giờ 35 phút trưa có điện báo bảo phát hiện xác bố nằm ở lề đường cao tốc. Mẹ cứng người không nói nổi. Mẹ vừa đi vừa khóc, chân không kịp đi dép, ôm chiếu mà chạy đến.
Xác bố nằm bẹp dí dưới mặt đường nhầy nhụa máu. Chiếc xe máy tàu cũ mèm của bố vỡ vụn. Chỉ có nước mắt để thể hiện nỗi đau tột cùng không thể diễn đạt bằng lời. Thằng Tiệp đứng yên một góc, nó không khóc. Nó là con trai nên không khóc. Đôi mắt nó tràn tia nhìn căm phẫn, uất hận. Thân người nhỏ nhúm, cứng đờ. Nỗi đau khổ dồn vào đôi bàn tay nắm chặt. Bé Thắng nhắm nghiền đôi mắt mệt mỏi, nước mắt ứa tràn trên khuôn mặt phờ phạc, mồm nó vẫn cứ rên rỉ; cánh tay bíu chặt lấy tấm chiếu đắp lên xác bố. Nó khóc thét như thế gian vừa sụp đổ.
Cách đây 5 năm, bố nó bị Viêm gan B, sống sót được đến ngày hôm nay là nhờ thuốc thang mà mẹ con nó đã phải chạy vạy và bôn ba khắp nơi làm mọi thứ nghề để lấy tiền chạy chữa cho bố. Mẹ nó phải đi làm mọi thứ nghề chỉ cần kiếm ra tiền một cách trong sạch nhất. Tưởng như chẳng sống nổi vậy mà đến sự thần kì xuất hiện, bố bỗng trở lên khỏe mạnh, hết đau ốm, bệnh tình thuyên giảm đáng kể. Ai ngờ an bình, khỏe mạnh chưa được 5 năm, bố nó chết thảm thiết vì tai nạn giao thông. Bệnh tình không giết nổi bố nhưng số phận không cho bố ở lâu với gia đình.
Mẹ quần quật cả ngày, công việc tay chân lam lũ vất vả. Người mẹ gầy xác xơ. Cuộc sống làm mẹ chóng hanh hao và già nua. Hơn 1 năm bố mất, án mạng vẫn còn treo lơ lửng. Nó ôm chặt lấy di ảnh bố mà bảo mẹ. “Con sẽ đi làm kiếm tiền cho mẹ tìm thủ phạm đã giết hại bố”. Mẹ cầm đôi tay đang nắm chặt uất hận của nó mà bảo: “Mẹ tin, họ đang phải trả giá bằng nỗi ám ảnh về cái chết của bố. Tha thứ là cách tốt nhất để người mất được hạnh phúc và người sống bớt dằn vặt nhau. Chúng ta không quên thì họ cũng không thể nào quên đâu con”.
Nó hiểu được ẩn sâu trong lòng mẹ vẫn là nỗi đau khổ và nhớ mong bố tột cùng, Mẹ đang muốn quên đi để tiếp tục sống với nỗi buồn nhiều niềm tin ấy.
Anh trai nó - thằng Tiệp đã mở một cửa hàng nhỏ và bắt đầu buôn bán thuận lợi. Nó hiện đang là công nhân cho một hãng dược phẩm gần nhà. Gia đình cần học cách quên đi nỗi mất mát lớn lao để tiếp tục sống. Nó hiểu rằng cuộc sống đôi khi không phải chỉ để sống cho mình mà vì một mục đích khác. Mẹ đã bất hạnh đến vậy nhưng mẹ vẫn sống cho con cái đấy thôi. Lòng mẹ nứt nẻ những nỗi đau, mẹ đang cần một cơn mưa để làm dịu đi mọi đau đớn của cuộc đời bất hạnh này. Nó tin rồi hạnh phúc sẽ mỉm cười, lãng quên là cách tốt nhất để được hạnh phúc.