“Cha! Cả đời này con gái đã nợ cha một nụ cười!”

04:28' 02-12-2015
Nhìn những bức ảnh cô ôm cậu con trai vào lòng như muốn được an ủi và nói: “Cha! Là cả đời này con gái đã nợ cha một nụ cười”.

 

Cha! Là cả đời này con gái đã nợ cha một nụ cười

Từ nhỏ đối với nó cha như một người lạ. Từ nhỏ bố nó hay phải đi công tác xa nhà, 1 năm có 365 ngày thì ít nhất có 200 ngày cha nó không có ở nhà. Cho dù mỗi lần về cha nó đều mang cho nó biết bao nhiêu là món quà, nhưng nó cũng không nhận ra cha nó. Giữa nó và cha luôn hình thành một bức tường ngăn cách.

Năm nó 11 tuổi cha mẹ nó ly hôn, nó chẳng có một chút lo lắng và buồn tủi vì nó đã quen không có cha ở bên. Nhưng đến năm nó 16 tuổi mẹ nó gặp tai nạn qua đời nó về sống với cha.

Những ngày tháng đó nó chỉ trốn trong phòng cùng với chú chó mà mẹ ngày trước tặng nó, cả ngày không nói câu gì. Những đêm đó chú chó cứ sủa suốt đêm vì lạ nhà khiến cha nó không ngủ được, nó nghĩ là cha nó sẽ rất tức và khó chịu  nhưng nó cũng chẳng thèm quan tâm. Vì nó thầm nghĩ nếu cha nó động đến con chó nó sẽ bỏ nhà ra đi ngay lập tức.

Nhưng trái với ý nghĩ của nó người cha lại yêu thương chú chó hơn cả, những ngày nó bận ôn thi chính cha nó đã ôm chú chó đi ngủ, giúp nó chăm sóc chú chó. Ngày nó lên đường nhập học cha nó ôm chú chó ra ga tàu tiễn, nó mải cười đùa cùng mấy người bạn mà không để ý đến cha nó và chú chó ở phía sau nó.

Cho đến khi đoàn tàu chuẩn bị lăn bánh, nó mới vội vội vàng vàng vậy tay nói: “Cha! Cha về nhà đi! Chăm sóc tốt cho cún con nhé!”. Trước khi đi nó cũng chỉ nhớ đến chú chó, còn cha nó cũng không hỏi han một cậu. Nhưng cha không giận nó vì tình thương của ông dành cho nó đã xoa dịu đi hết sự tức giận trong lòng ông. Khoảnh khắc nhìn con gái đi xa cả hai đôi mắt sáng lên, chan chứa nước mắt. Một đôi mắt là của cha nó, một đôi là của chú chó mà cha nó vẫn ôm chặt vào lòng.

Cuộc sống Đại học mà nó cảm nhận được thoải mái biết bao vì không có cha bên cạnh. Cha nó vẫn gọi điện thường xuyên hỏi nó, quan tâm nó rất chu đáo. Lần nào cha nó cũng hỏi: “Con còn tiền không? Cuộc sống có vất vả lắm không?”. Hơn nữa ông còn cho nó nghe tiếng của cún con vì ông sợ con gái sẽ nhớ nhà.

Năm thứ 4 Đại học người cha vào tận trường tìm con gái, nó giận dữ vì trong thời gian đó nó rất bận phải làm luận văn tốt nghiệp, vậy nên nó tỏ vẻ không hoan nghênh khi cha lên thăm nó . Cha nó biết nó không mấy vui vẻ, ông nói:

Ngày mai là sinh nhật của con, đã biết bao lần sinh nhật của con cha không có mặt được. Những năm trước vào sinh nhật con đều nói có hẹn với bạn nên không muốn cha lên, vì thế cha sợ mai con cũng có hẹn với bạn nên đã tự ý đến tìm con trước. Cha chỉ muốn cùng con ăn 1 bữa cơm để mừng sinh nhật con”.

Cuối cùng nó cũng đồng ý. Sau khi ăn xong với cha bữa cơm trưa nó bảo cha tự ra ga rồi mua vé tàu về cho kịp. Đợi cho cô con gái đi khuất bóng ông mới quay ra về hướng ga tàu để về nhà, trong lòng ông nặng một nỗi buồn khó tả.

Sau khi tốt nghiệp xong, nó được cha nó xin việc tại quê nhà, nó kết hôn và sau đó sinh con. Ít lâu sau cha nó qua đời. Hôm đó cả gia đình bé nhỏ của nó đi du lịch, khi đang chụp ảnh cho  cậu con trai nó phát hiện từ nhỏ nó chưa từng chụp ảnh chung với cha nó, và dường như nó cũng chưa khi nào nở một nụ cười ấm áp với cha nó.

Lần đó nó tìm thấy một album ảnh trong chiếc tủ của cha, khi mở cuốn album ra nó phát hiện hơn trăm bức ảnh đều là hình ảnh của nó, nhưng chỉ là những bức hình chụp từ phía sau. Thì ra cha nó những lần nhờ con gái ông đều lặng lẽ lên thăm nó, nhưng sợ con gái biết được sẽ không vui nên ông đã luôn ở đằng sau chụp lén cô. Mỗi khi nhớ con gái ông lại bỏ tấm hình ra ngắm.

Cô khóc òa khi biết được tình yêu cả đời mà cha luôn dành cho mình, đó là tình thương lặng lẽ và thầm kín. Nhìn những bức ảnh cô ôm cậu con trai vào lòng như muốn được an ủi và nói: “Cha! Là cả đời này con gái đã nợ cha một nụ cười”.

Mời bạn bầu chọn hay chia sẻ trên Facebook:

Bạn đang tìm dịch vụ về Siêu thị?

Big Sam Market Vùng: Niddrie. Phone: 9366 2237
Xem thêm

chuyên bán các loại thực phẩm tươi ngon như trái cây, thịt, cá,...


Article sourced from VIETGIAITRI.