Buồn mà không khóc được
Thưở nhỏ Tôi hay khóc nhè, bị ngã-khóc. Bị bạn bè ăn hiếp-khóc. Điểm kém-khóc. Không đạt được những gì mình mong muốn-lại khóc.
Khi lớn lên, tôi lại khóc vì những điều có lí do hơn một chút. Trượt kì thi đại học- tôi khóc. Khi thiếu 0.1 để xét học bổng -tôi khóc. Đến lúc yêu, khi biết mình bị lừa dối- tôi lại khóc.
Tôi đã khóc vì vô vàn những điều tủn mủn và giản đơn như thế. Mẹ luôn bảo cuộc đời tôi chắc gắng liền với những giọt nước mắt. Và mỗi lần khóc xong, mệt mỏi rồi lại ngủ thiếp đi. Tỉnh dậy nỗi buồn như vơi đi phân nữa.
Khi thật sự trưởng thành và tự lập. Cuộc sống xô bồ của Thành thị, những bận tâm nhỏ nhặt của đồng nghiệp, vài lần thất bại trong tình cảm. Hình như nước mắt đã bỏ rơi tôi để đến làm bạn với một ai khác.
Nhìn ảnh người mình yêu đang thắm thiết tay trong tay với một cô nàng xinh xắn khác, lòng chùng xuống, mắt nhắm lại chờ chơ giọt mặn trào ra. Nhưng chẳng có gì nên thôi đành mở mắt ra mà nhìn đời cay đắng tiếp. Nghĩ lại mới thấy mình đã từng may mắn khi có thể khóc và có thể sẻ chia.
Chẳng biết do thuở bé khóc nhiều quá nên cạn nước mắt rồi, hay do cảm xúc đã chai lì rồi. Mà khóc với tôi bây giờ là khái niệm xa vời lắm. Chả phải là cuộc sống dễ dàng hơn, hay cuộc đời bớt cay nghiệt đi, mà là con tim đã khô cằn, rạn nứt. Khóc cũng chẳng ai quan tâm, hay vì khóc đời cũng chẳng dịu dàng với mình đi chút đỉnh. Thôi thì cứ mạnh mẽ lên, che giấu đi để mà sống, để cho người thấy rằng không có người ta vẫn mỉm cười được đấy thôi…