Bí mật của vợ
Ảnh minh họa
Tôi năm nay 30 tuổi, công việc ổn định. Thế nhưng cuộc sống có nhiều điều ta không thể tưởng tượng được. Tôi đã kết hôn được một năm. Vợ tôi nhỏ hơn tôi 4 tuổi. Cô ấy là người hiền lành, biết cư xử với mọi người. Tôi và cô ấy quen nhau tình cờ lúc tôi đi mua chiếc áo để tặng mẹ tôi nhân dịp sinh nhật của bà. Vì là đàn ông nên tôi lúng túng không biết chọn cái nào. May mà cô ấy cũng đứng gần đó thấy bộ dạng tôi chắc đáng thương lắm nên cô ấy nhiệt tình giúp tôi. Kể từ lúc ấy, tôi cảm nhận đây là người phụ nữ tôi cần. Và tôi quyết tâm theo đuổi cô ấy cho bằng được. Lúc đầu cô ấy từ chối thẳng thừng nhưng không nói lí do. Điều ấy càng làm tôi thêm quyết tâm chinh phục em. Phải mất hai năm cô ấy mới đồng ý nhận lời làm bạn với tôi và bốn năm sau tôi mới rước được nàng về dinh. Tôi ngập tràn trong hạnh phúc bởi một năm sau tôi được lên chức bố. Nhưng có một điều lạ là cứ mỗi tháng em điều đi thăm ai đó nhưng nhất quyết không cho tôi đi.
Sau khi có con vợ tôi vẫn giữ thói quen ấy. Lúc đầu tôi cứ tưởng em đi thăm họ hàng hay bạn bè gì đó, thấy em không muốn nói nên tôi cũng tôn trọng không hỏi gì thêm. Hôm nay cũng như thường lệ, khi em vừa dắt xe ra khỏi nhà, tôi gửi con cho bố mẹ tôi ở ngay bên cạnh. Tôi quyết bám theo em xem người em thăm là ai mà suốt mấy năm qua em giấu tôi. Khi thấy em dừng xe trước ngôi nhà trong hẻm nhỏ quanh co. Ra mở cửa cho em là một cụ già còm cõi. Tôi gửi xe từ đầu hẻm, tôi nép sát phía bên ngoài ngôi nhà kia. Lúc này em đang bận dọn dẹp nhà, rồi lau mặt thay quần áo cho người đàn ông trạc tuổi tôi. Chứng kiến sự việc này tôi không biết làm thế nào. Tôi về nhà chờ em, khi em vừa về tôi quyết hỏi em cho rõ mọi chuyện. Em khóc như chưa từng khóc, em kể đó là người mẹ chồng và người chồng trước của em. Họ đã cưới nhau hai năm nhưng không có con, anh vì buồn do không có khả năng sinh con nên tìm mọi cách hắt hủi để đuổi em ra khỏi nhà và buộc em phải lấy chồng nếu muốn được đến ngôi nhà ấy thăm anh và mẹ anh. Hai năm nay anh ấy bị bệnh nên sống như đời thực vật. Em cầu xin tôi tha thứ vì đã giấu tôi. Nghe em kể mà tôi không biết nên thương hay trách em.