Đàn ông mà khóc thường bị coi là sự mềm yếu. Nhưng có những giọt nước mắt lại thể hiện sự mạnh mẽ, một thứ cảm xúc bùng nổ đến nghẹt thở. Và đêm qua, một gã đàn ông cứng cỏi, điên khùng đến độ lập dị đã khóc. Balotelli. Anh ta khóc trên ghế dự bị, với giọt nước mắt khác thường khi chứng kiến AC Milan bại trận trước Napoli (1-3).

1. Ngoài nỗi đau khổ trong tình trường, có lẽ chỉ thể thao, chỉ bóng đá mới có thể khiến một người đàn ông cứng rắn phải chảy nước mắt, sản phẩm của cảm xúc và sự tuyệt vọng tận cùng. Nếu như Sammy Kuffour (Bayern) mang tới một sự rung động đến tận tâm can khi vừa khóc, vừa đấm liên tục xuống mặt cỏ trong thất bại đầy bi kịch ở trận chung kết Champions League 1999, thì nước mắt của Paul Gascoigne (ĐT Anh) sau khi nhận thẻ ở trận gặp Đức (Bán kết World Cup 1990, sẽ bị truất quyền thi đấu nếu ĐT Anh vào chung kết) lại mang tới sự tiếc nuối. Nếu như Terry hòa nước mắt trong cơn mưa tại Moscow sau khi tạo ra thiên tiểu thuyết buồn với cú đá luân lưu hỏng khiến Chelsea thất bại trước Man Utd ở trận chung kết Champions League 2008, thì mới đây C.Ronaldo đã “khóc trực tiếp” trước hàng triệu khán giả trên toàn thế giới với niềm vui chiến thắng trong lễ công bố kết quả bầu chọn Quả bóng vàng FIFA 2013.

Còn rất nhiều gã đàn ông khác nữa đã khóc trong vinh quang, khóc trong nỗi đau tận cùng, khóc trong sự tuyệt vọng não nề, thậm chí khóc vì sự xúc động (Jong Tae-Se của ĐT CHDCND Triều Tiên khi chào cờ trước trận gặp Brazil tại World Cup 2010), nhưng có lẽ, chưa có ai lại khóc trong một trận đấu bình thường như “ngựa chứng” Mario Balotelli đêm qua.

Lần gần đây nhất Balotelli khóc là khi ĐT Italia bị Tây Ban Nha đánh bại 4-0 tại trận chung kết EURO 2012.

2. Một kẻ lập dị luôn vô tình (hoặc cố ý) tạo ra những điều lập dị. Balotelli là một cầu thủ tài năng với tính cách chẳng ai “dám” gần. Hắn ta có thể đánh đối thủ không thương tiếc, có thể tát cả đồng đội, dám cãi nhau tay bo rồi tẩn nhau với HLV của mình, dám ngông nghênh vỗ ngực kiêu căng, nhưng hắn ta cũng có thể ngô nghê đến mức không mặc nổi chiếc áo tập. Có thể nhiều người cho rằng, những hành động đó do Balotelli cố tình để tạo ra sự khác biệt. Nhưng có lẽ, nước mắt thì không thể là điều giả dối. Bị thay ra ở phút 73 vì thi đấu kém hiệu quả, khiến AC Milan thua trận 1-3 trên sân Napoli, Balotelli ngồi lặng trong băng ghế kĩ thuật, chẳng nói chẳng rằng, một mình lẳng lặng ôm mặt… khóc mà không hề giấu giếm. Và “nước mắt Balotelli” trở thành chủ đề của báo chí Italia, đến mức nó còn tạo ra sức hấp dẫn mạnh mẽ khiến người ta quên đi cả thất bại của AC Milan.

Trong bóng đá, không ai có thể chơi bóng với phong độ cao trong tất cả các trận đấu, kể cả đó là Messi, hay C.Ronaldo. Đây càng không phải thời điểm tuyệt vọng trong sự nghiệp của Balotelli, bởi anh còn trải qua những giai đoạn kinh hoàng hơn cả lúc này. Ấy vậy mà “siêu Mario” lại khóc mới lạ chứ!

Rất dễ dàng để nói rằng, cảm xúc là nguồn năng lượng vô điều kiện, nó sẵn sàng tuôn chảy phía trong những cơ thể cứng cỏi nhất, những cái đầu lạnh nhất, thậm chí là ở cả những kẻ côn đồ nhất. Thứ cảm xúc đó cũng luôn sẵn có, ẩn núp phía trong kẻ bặm trợn như Balotelli. Nhưng với tôi, đó không hẳn chỉ là thứ xúc cảm đơn thuần trong một thời khắc yếu mềm. Đó là sự mạnh mẽ của người đàn ông luôn quá thừa thãi phía trong Balotelli, là một trong những cách thể hiện khát vọng của một cầu thủ luôn bị coi là không thể kiểm soát. Luôn muốn đắm trong cảm giác vinh quang, luôn bị thôi thúc phải thể hiện mình, luôn thèm muốn vươn lên với sự ám ảnh về tuổi thơ cùng quẫn, bi kịch, Balotelli thể hiện nó bằng những hành động bất trị. Và bây giờ, nó chỉ thay đổi cách thể hiện mà thôi. Khi không thể đập vỡ cái gì đó, khi không thể đánh ai đó, không thể trút nỗi ức chế với bản thân vào đâu, Balotelli khóc. Đơn giản vậy thôi. Và đó chính là sự mạnh mẽ quá mức chứ không phải là sự mềm yếu của một gã đàn ông cứng cỏi.

3. AC Milan thất bại ở mùa giải năm nay đã trở thành chuyện bình thường. Hãy quên đi trận thua tại Napoli. Hãy tạm quên đi chuyện tân HLV Seedorf sẽ làm được gì cho AC Milan. Cũng quên luôn những nỗi lo về hình ảnh của một CLB lớn đang bị cào xước bởi hiện tại khốn khó. Hôm nay, và có lẽ còn lâu nữa, sự ám ảnh về nước mắt Balotelli sẽ tạo ra một câu chuyện dài hơn, lạ hơn, thú vị hơn. Và hơn tất cả, nó chính là một chút xúc cảm hiếm có trong thời điểm mà bóng đá đã bị thương mại hóa, với những giá trị đã bị thay đổi về bản chất, khi người ta đã chai sạn, thờ ơ và vô cảm với thất bại.

Ở Man Utd, David Moyes trải qua hàng loạt thất bại ê chề, chẳng có ai khóc. Ở Arsenal, sau trận thua muối mặt tại Anfield trước Liverpool, chẳng có ai khóc. Chính bản thân AC Milan, khi đón nhận hàng loạt nỗi đau tận cùng, đến mức phải thay HLV, cũng chẳng ai nhỏ giọt nước mắt nào. Nhưng, một kẻ bị coi là ngông cuồng và điên rồ lại tạo ra cảm xúc trong thời điểm sẽ chẳng có người bình thường nào khóc được. Đó là điều đặc biệt nhất, chỉ có thể xuất hiện ở những kẻ “rồ” quá thừa sự mạnh mẽ và nỗi khát khao…

Mời bạn bầu chọn hay chia sẻ trên Facebook:

Bạn đang tìm dịch vụ về ?

Central Skylights Vùng: Dandenong. Phone: 9999 1526
Xem thêm

Cung cấp và lắp đặt giếng trời Velux skylights, rẻ và đẹp tại Melbourne