Anh chia tay không một lời giải thích, không một lý do
Tôi và anh yêu nhau từ khi tôi đang học năm cuối đại học. Hai chúng tôi cùng quê với nhau nên anh cũng giúp đỡ tôi rất nhiều. Công việc của anh nhiều khi rất bận rộn vì anh thường xuyên phải đi giám sát công trình. Thỉnh thoảng chúng tôi mới được ở bên cạnh nhau mà thôi. Yêu anh tôi chấp nhận bỏ qua mọi rào cản để hai đứa có thể đến bên nhau. Tôi cảm thấy hạnh phúc khi nghĩ đến ngày chúng tôi sánh vai nhau trong hôn lễ của chính mình.
Ra trường, tôi cũng nhanh chóng tìm được công việc phù hợp với mình. Tôi bận rộn hơn, thời gian chúng tôi gặp gỡ với nhau cũng không còn nhiều nữa. Ngày nào tôi cũng dành thời gian nhắn tin hỏi thăm anh nhưng phải rất lâu sau anh mới trả lời. Anh bảo anh bận công việc quá nên không trả lời tôi ngay được.
Những khi hai đứa bên nhau anh vẫn rất ân cần và quan tâm tôi. Thậm chí anh còn bàn đến chuyện một năm nữa sẽ cưới tôi về làm vợ. Bây giờ cả hai chúng tôi đều cần sự ổn định về kinh tế và cuộc sống. Anh động viên tôi cùng cố gắng, anh sẽ không để cho vợ con anh sau này phải sống khổ sở. Tôi ôm lấy anh trong hạnh phúc, tôi biết anh luôn là người đàn ông chu toàn trong mọi việc, ngay cả chuyện tình cảm cũng vậy.
Dạo này, anh thường xuyên phải đi trực đêm, có khi thay ca bạn trực đến sáng luôn. Biết công việc anh vất vả nên tôi cũng thông cảm cho anh. Thời gian đi làm của hai đứa lệch pha nhau, khiến tôi khó gặp được anh hơn. Nhưng tôi không buồn vì điều đó, tôi vẫn tin tưởng vào tình yêu của anh.
Sắp đến sinh nhật anh, tôi đã hi vọng anh được nghỉ để tôi được ở bên anh. Nhưng thông báo của anh khiến tôi thất vọng, anh không thể về sớm được. Cả ngày hôm đó, tôi lang thang khắp các cửa hàng để chọn món quà cho anh. Cuối cùng tôi cũng tìm được món đồ anh yêu thích. Tôi cẩn thận ghi lời chúc vào một tờ giấy màu hồng, rồi mới gói quà lại. Tôi bằng lòng với món quà nhỏ xinh xắn này.
Tối hôm đó biết anh về muộn nhưng tôi vẫn ngồi ngoài cửa phòng đợi anh. Gần đến nửa đêm anh vẫn chưa về nhà nên tôi đành phải về trước. Tôi treo món quà của anh ngoài cửa, hi vọng anh sẽ cảm động khi nhận được món quà này. 1h sáng anh mới nhắn tin cho tôi bảo rằng anh đã về tới nhà, còn món quà bị đánh cắp mất rồi, anh bảo tôi cứ yên tâm ngủ không phải lo cho anh. Tôi thấy lo lắng vì món quà tôi tặng anh bị ai đó lấy mất.
Nhưng tôi vẫn muốn gặp anh nên lại đi xe sang phòng trọ của anh. Anh đã về, đèn điện bật sáng nhưng lại có tiếng cười khúc khích của người con gái ở trong phòng anh. Cửa phòng anh không đóng, tôi hé mắt nhìn vào, anh và cô ta đang ôm hôn nhau thắm thiết. Tôi không rõ chuyện gì đang xảy ra, mở cửa bước vào. Anh ngạc nhiên quay lại nhìn tôi. Anh lắp bắp, giải thích gì đó nhưng tôi không còn nghe rõ nữa.
Anh chia tay không một lời giải thích, không một lý do.
Tôi bỏ về mặc kệ anh đứng đó. Anh cũng không thèm chạy theo giải thích một lời nào. Tôi về đến phòng, úp mặt xuống gối nức nở, cả đêm hình ảnh đó cứ lởn vởn trong đầu óc của tôi. Từ hôm bị phát hiện tôi không hề liên lạc lại với anh. Anh cũng không nhắn tin hay giải thích gì cả.
Cuối tuần, tôi về đến phòng anh đã đứng trước cửa phòng tôi. Chỉ cần nhìn thấy anh là tôi lại khóc nức lên. Anh chỉ nói chia tay và một lời xin lỗi. Tôi không hiểu sao anh lại có thể tàn nhẫn như vậy. Anh ra đi mà không một lời giải thích cho tôi hiểu.
Tình yêu đầu đời của tôi ra đi trong câm nín. Tôi sống hết mình cho tình yêu mà tôi trân trọng nhưng kết cục tôi chỉ nhận lại những đau thương. Tôi cứ nghĩ tình yêu của chúng tôi sẽ có một cái kết viên mãn. Nhưng tình cảm đã hết sao co thể níu chân người ở lại. Tôi sẽ phải sống thật tốt, sống cho bản thân mình, sống sao cho anh phải hối hận vì đã bỏ rơi tôi.
Article sourced from VIETGIAITRI.