An yên với chính mình
Có những giai đoạn, chúng ta bỗng ở một mình nhiều hơn trước. Bạn bè bận rộn, những cuộc hẹn thưa dần, điện thoại có lúc nằm im hàng giờ. Ban đầu, cảm giác ấy khiến chúng ta hơi lúng túng, giống như vừa bước vào một căn phòng rộng mà chưa kịp quen ánh sáng. Chúng ta tưởng mình đang thiếu điều gì đó, tưởng rằng cuộc sống đang trở nên lặng lẽ quá mức. Nhưng rồi sau một thời gian, nếu đủ bình tĩnh để ở lại với khoảng lặng ấy, chúng ta sẽ nhận ra: không phải mọi sự yên tĩnh đều mang tên cô đơn.
Thực ra, phần lớn nỗi sợ của chúng ta không nằm ở việc ở một mình, mà nằm ở việc chưa quen sống cùng chính mình. Chúng ta đã quen với những ngày đầy lịch hẹn, quen với việc luôn có tin nhắn, quen với việc lúc nào cũng có ai đó để trò chuyện. Khi những điều đó tạm thưa đi, chúng ta bối rối, giống như người vừa bước xuống một chuyến xe đông đúc mà chưa biết phải đứng ở đâu. Nhưng nếu đứng yên thêm một chút, chúng ta sẽ thấy mình vẫn ổn, vẫn thở đều, và thế giới xung quanh cũng không hề quay lưng.
Cuộc sống hiện đại khiến chúng ta hiếm khi thật sự ở trong im lặng. Buổi sáng mở mắt là âm thanh thông báo, ban ngày là tiếng công việc, buổi tối lại tiếp tục với những dòng tin tức và những cuộc trò chuyện nối dài. Sự ồn ào ấy khiến chúng ta tưởng rằng mình đang sống rất đầy, nhưng nhiều khi chỉ là đang chạy liên tục mà không kịp biết mình mệt ở đâu. Chỉ đến khi một buổi tối nào đó bỗng trở nên yên hơn thường lệ, chúng ta mới nghe rõ tiếng thở dài của chính mình.
Có người mở nhạc ngay khi về đến nhà chỉ để căn phòng bớt im. Có người cầm điện thoại lướt thật lâu dù không tìm gì cụ thể. Không phải vì chúng ta thật sự cần những âm thanh ấy, mà vì chúng ta sợ cảm giác trống trải khi mọi thứ lặng xuống. Nhưng càng chạy trốn sự im lặng, chúng ta càng thấy mệt, giống như người cứ nói liên tục mà không có lúc nghỉ hơi. Đến một lúc nào đó, cơ thể và cả tâm trí đều cần một khoảng dừng, dù chúng ta có nhận ra hay không.
Khi chúng ta thử tắt bớt âm thanh xung quanh, chỉ ngồi yên trong căn phòng quen thuộc, một cảm giác rất khác sẽ xuất hiện. Ban đầu có thể hơi lạ lẫm, nhưng chỉ sau vài phút, chúng ta bắt đầu nhận ra sự yên tĩnh không hề đáng sợ. Nó giống như một khoảng sân trống để chúng ta thả xuống những mệt mỏi đã mang theo suốt cả ngày. Ánh đèn trong phòng bỗng trở nên ấm hơn, ly nước trên bàn bỗng có vẻ bình yên hơn, và nhịp thở của chúng ta cũng chậm lại mà không cần cố gắng.
Nhiều người nghĩ rằng cô đơn là khi không có ai bên cạnh, nhưng thật ra có những lúc chúng ta đứng giữa rất đông người vẫn thấy lạc lõng. Ngược lại, có những ngày chúng ta đi ăn một mình, đi bộ một mình, thậm chí ngồi trong quán cà phê một mình, nhưng lại thấy lòng nhẹ tênh. Sự khác biệt không nằm ở số lượng người xung quanh, mà nằm ở việc chúng ta có cảm thấy dễ chịu khi ở cạnh chính mình hay không. Khi chúng ta chưa quen lắng nghe bản thân, khoảng lặng trở nên nặng nề. Nhưng khi chúng ta bắt đầu hiểu mình hơn một chút, sự im lặng cũng trở nên dịu dàng hơn.
Chúng ta thường rất bao dung với người khác, nhưng lại khá nghiêm khắc với chính mình. Bạn bè mệt, chúng ta bảo họ nghỉ ngơi; bạn bè sai, chúng ta nói “không sao đâu”. Nhưng khi chính mình kiệt sức, chúng ta vẫn cố làm thêm một chút; khi mình thất bại, chúng ta trách bản thân rất lâu. Sự khắt khe ấy khiến những lúc ở một mình trở nên khó chịu, vì khi không còn ai bên cạnh, chúng ta phải đối diện trực tiếp với người mà mình đang đối xử chưa đủ dịu dàng chính mình. Chỉ khi học được cách chậm lại, tự cho phép mình nghỉ ngơi, chúng ta mới thấy khoảng thời gian một mình không còn nặng nề nữa.
Chữa lành không phải lúc nào cũng là những điều lớn lao. Đôi khi nó chỉ là ngủ sớm hơn một chút, ăn một bữa cơm đàng hoàng, tắt điện thoại khi thấy đầu óc đã quá đầy, hoặc dành vài phút nhìn ra cửa sổ mà không nghĩ ngợi gì nhiều. Những việc nhỏ như vậy không làm cuộc đời thay đổi ngay lập tức, nhưng giúp chúng ta dần trở về trạng thái cân bằng. Và khi bên trong đã bớt căng, sự cô đơn cũng không còn mang màu sắc buồn bã như trước.
Trong cuộc đời, sẽ có những giai đoạn người đến rồi người đi, những mối quan hệ từng rất gần cũng dần xa, những cuộc trò chuyện từng kéo dài hàng giờ rồi cũng thưa dần. Nếu nhìn theo cách cũ, chúng ta dễ thấy đó là mất mát. Nhưng khi trưởng thành hơn một chút, chúng ta hiểu rằng mỗi người đều có con đường riêng của mình, và không phải ai cũng có thể đi cùng chúng ta suốt đoạn đường dài. Điều quan trọng không phải là giữ thật nhiều người ở lại, mà là khi những khoảng lặng xuất hiện, chúng ta vẫn không đánh mất chính mình.
Khi chúng ta không còn sợ ở một mình, cách chúng ta nhìn các mối quan hệ cũng thay đổi. Chúng ta không còn giữ một người chỉ vì sợ trống trải, không còn cố ở lại nơi khiến mình mệt mỏi chỉ vì nghĩ rằng rời đi sẽ không còn ai. Thay vào đó, chúng ta chọn ở cạnh những người thật sự khiến mình thấy dễ chịu, và cũng sẵn sàng dành thời gian cho chính mình mà không cảm thấy áy náy. Đó không phải là sự khép kín, mà là một dạng trưởng thành rất lặng lẽ.
Có những buổi chiều rất bình thường, chúng ta ngồi trong quán quen, nhìn dòng người đi qua, không chờ ai và cũng không vội vàng rời đi. Ly cà phê nguội dần, ánh nắng chậm rãi trượt qua mặt bàn, và chúng ta chợt nhận ra mình không hề buồn. Chỉ là đang ở trong một khoảng nghỉ nhỏ của cuộc sống. Trước đây, chúng ta có thể thấy khoảnh khắc ấy trống rỗng, nhưng khi đã quen với sự tĩnh lặng, ta nhận ra nó chính là lúc lòng mình nhẹ nhất.
Hạnh phúc không phải lúc nào cũng đến từ những điều lớn lao. Nhiều khi, nó chỉ là cảm giác cuối ngày trở về căn phòng quen thuộc mà không thấy trống trải, là bữa cơm đơn giản nhưng ăn chậm rãi, là một buổi tối không có kế hoạch gì đặc biệt nhưng lòng vẫn bình an. Những điều ấy không ồn ào, không rực rỡ, nhưng giúp chúng ta đứng vững giữa rất nhiều đổi thay.
Đến một lúc nào đó, chúng ta vẫn sống như trước vẫn làm việc, vẫn gặp gỡ, vẫn yêu thương nhưng bên trong đã khác. Chúng ta không còn vội vàng tìm ai đó để lấp đầy khoảng trống, không còn hoảng hốt khi điện thoại im lặng, không còn nghĩ rằng một mình là dấu hiệu của thiếu thốn. Chúng ta hiểu rằng có những khoảng lặng cần thiết để mình thở, để mình nhìn lại, và để mình trở về trạng thái cân bằng.
Rồi sẽ có một ngày, chúng ta vẫn đi qua những con đường quen, vẫn sống giữa nhịp đời đông đúc, nhưng không còn nôn nóng tìm một điều gì đó để lấp đầy khoảng trống nữa. Chúng ta hiểu rằng có những bình yên chỉ xuất hiện khi ta cho phép mình chậm lại, ngồi xuống, và ở yên với chính mình. Khi đã quen với khoảng lặng ấy, chúng ta mới nhận ra: một mình không phải là thiếu, mà là lúc lòng người đủ rộng để tự ôm lấy mình mà bước tiếp.
Bạn đang tìm dịch vụ về Tiệm rượu?
Tiệm rượu với đầy đủ các lựa chọn về rượu, bia nhiều nhất tại vùng Springvale
Article sourced from BLOGRADIO.
Original source can be found here: https://blogradio.vn/an-yen-voi-chinh-minh-nw249901.html